Đám gạo thơm mà Đinh Tiếu phát hiện ở lãnh địa tộc Kim Sư sau được cậu gieo trồng thành công. Nhưng lấy thổ nhưỡng của thôn Thiên Hà bọn họ, gạo trồng ra có một chút thay đổi. Hạt gạo tròn chứ không dài như giống gốc, lại "béo" hơn một chút, mùi thơm giảm đi một chút, khi ăn vào miệng, hương vị lại càng ngọt hơn. Tóm lại Đinh Tiếu cảm thấy đây là một lần "biến dị" thành công.
Trải qua năm thứ hai trồng trọt, tiến hành thí nghiệm, rượu làm từ loại gạo này số độ cũng cao hơn rượu làm từ quả gạo và quả trân châu một chút. Hơn nữa mùi thơm thập phần thuần hậu. Vì thế bắt đầu từ năm trước, loại gạo này có hơn phân nửa là lấy để nấu rượu.
Trong mấy năm này, hiến tế đã có thể tinh luyện độ rượu chính xác, hiến tế cũng không nói phương pháp cho Đinh Tiếu, Đinh Tiếu tự nhiên cũng sẽ không đi hỏi. Nhưng khiến cậu cảm thán chính là rượu trải qua hiến tế tinh luyện, tuy khoảng cách tới cồn còn có khoảng cách nhất định, nhưng cũng tầm trên dưới 60 độ, đủ để tiêu độc khử trùng. Mà loại độ rượu này các thú nhân tạm thời không tiếp thu được. Cậu tin rằng, có đủ thời gian, hiến tế nhất định có thể phá được cửa ải kỹ thuật khó khăn này.
Vào ngày tân niên, cả gia đình dựa theo lệ thường mà tụ tập lại cùng nhau ăn cơm. Vì Bằng Giáp có bối phận lớn nhất, cho nên một nhà Liệt không có thân nhân khác cũng phải tới nhà hắn ăn tết. Trải qua mấy năm ở chung, mọi người cũng đã sớm thân thiết như người một nhà. Đặc biệt Bằng Giáp và Liệt còn là lớn lên cùng nhau, dựa vào tình cảm, tất nhiên vẫn là tộc nhân của mình sẽ càng thân thiết hơn. Đặc biệt là cảm giác kiên định mà Liệt đã sinh sống ở tộc Kim Sư vài chục năm cũng chưa cảm thấy được.
Lều ăn đầy người, trong phòng bếp cũng không ít người, mỗi người đều có tác phẩm sở trường của riêng mình, cho nên Đinh Tiếu và Quỳnh còn có Giản mỗi người chiếm cứ một cái bệ bếp, mà Liễu Đại thì bá chiếm giá nướng thịt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


