Đầu tiên Đinh Tiếu đào cát cánh, tiếp theo thực may mắn mà tìm được cây bách hợp và vài cọng đậu nành, cũng thu thập được hơn nửa túi mộc nhĩ trăng mọc trên mấy cái thân cây khô. Thật sự là thành tích đáng mừng. Những thứ này ngoại trừ là nguyên liệu nấu ăn mỹ vị ra, còn là thứ tốt có thểể tiêu đờm khỏi ho.
Nói đến mộc nhĩ trắng, thứ này không giống với nấm tuyết mà Đinh Tiếu thu thập được ở phụ cận thôn Thiên Hà lúc trước. Thiên nhãn biểu hiện là mộc nhĩ, hình dáng giống với mộc nhĩ đen bình thường. Chỉ là màu sắc trắng tinh, sau khi khô gần như trong suốt. Nếu không phải thiên nhãn biểu hiện thuộc tính không khác mấy với nấm tuyết và mộc nhĩ, cậu thật sự có chút nhìn không ra.
Vài cọng đậu nành hái ra không được nhiều hạt đậu mấy, không được 1/3 túi, nhưng nghe Kim nói khu an toàn bọn họ có mấy bụi, tạm thời mấy ngày nay hẳn là đủ xay làm sữa đậu nành để uống. Sữa đậu nành có công hiệu thanh phổi bổ dạ dày, nhuận táo tiêu đờm. Mợ ăn uống không tốt như vậy, vẫn là nên bổ sung một chút thực vật có tính như lòng trắng trứng mới được. Nghe ý tứ ba và cha, một nhà đại cữu là muốn đi theo về thôn Thiên Hà. Cậu tính toán, bảo Khôn đi xa một chút hái quả gạo về, đó cũng là thứ tốt cho thân thể, rất thích hợp cho người bệnh trường kỳ khuyết thiếu dinh dưỡng ăn.
Tuy không rõ vị anh họ mới của mình tại sao lại hứng thú với những thực vật đã khô cằn này, còn nói là đồ ăn mỹ vị. Nhưng chỉ cần có thể chữa cho bệnh của mẹ tốt lên là được, từ khi mẹ sinh bệnh, người trong thôn liền càng ngày càng đáng ghét. Ngay từ đầu nhiều bằng hữu còn chơi với mình rất khá hiện tại cũng bị cha mẹ bọn họ cấm lui tới cùng mình. Kỳ thực rời đi nơi này cũng tốt, dù sao ở lại cũng thật sự bực bội. Tuy đây là nơi mình sinh ra và lớn lên, thật sự luyến tiếc, còn có người trong lòng mình vẫn luôn kính yêu, nhưng ai cũng không tới giúp người nhà mình, cho dù chỉ là một câu an ủi.
Sau khi ngâm nước mộc nhĩ trắng xong, đem bách hợp và lê trắng thêm đường cùng nhau nấu thành canh sền sệt. Vị ngọt ngọt giòn giòn này chẳng những khiến Giản mấy tháng không hề muốn ăn thứ gì cả hô to ăn ngon, mà còn khiến Du thèm thuồng hết sức. Nhưng nhóc cũng chỉ nếm một ngụm liền không ăn thêm nữa, dù sao đây cũng là cho mẹ chữa bệnh, là đồ vật thực trân quý.
Sờ sờ mái tóc màu nâu sẫm của tiểu biểu đệ khi biến thành hình người, Đinh Tiếu trong lòng thực đau lòng. Đứa nhỏ mới lớn từng này, sao có thể vì không lớn mà bị nói thành như vậy chứ? Cho dù là mắc chứng người lùn gì đó cũng thế, này có liên quan gì tới người khác? Người một nhà ăn uống tự cấp, có phiền toái gì đến người khác chứ? Hiến tế không thể trị hết bệnh, lại nhất định tìm một đứa trẻ làm đệm lưng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
