Sau bữa cơm chiều, hai người liền ở trong cái sơn động nhỏ không tới 10 mét vuống này nghỉ ngơi. Thảm da thú trải trên mặt đất hoàn mỹ cách ly ẩm ướt của mặt đất và hàn khí ban đêm, điều này khiến cho Đinh Tiếu cảm thấy cũng coi như không tồi.
Tiếng củi cháy lách tách vang lên trong đêm tối phá lệ rõ ràng quy luật. Chim hót, ếch kêu, bất tri bất giác đã trở thành âm điệu thôi miên.
Đinh Tiếu ngủ rất nhanh, nhưng giống như ngủ không được bao lâu, cậu lại đột nhiên cảm thấy tức ngực khó thở, sau khi mở to mắt, cậu liền cảm thấy có chút không thích hợp, trước mắt có chút mơ hồ, nhưng rõ ràng không phải thị lực của mình có vấn đề: "Khôn! Đây là làm sao vậy?!"
Khôn lúc này đang mở gói thuốc: "Lạc đường lâm có sương mù, sương mù này rất lợi hại, hít nhiều sẽ hôn mê."
"Nằm xuống nghỉ một chút là tốt rồi, kỳ thực buổi tối ở rừng rậm có đôi khi sẽ xuất hiện sương mù, có chỗ độc, có chỗ không."
Một lần nữa nằm xuống, Đinh Tiếu ôm cánh tay Khôn: "Xem ra buổi tối nơi này so với ban ngày còn nguy hiểm hơn, khó trách lại không có đại hình mãnh thú, như vậy cũng thể nào ngủ được!" Nếu như ngủ một giấc rồi không tỉnh lại nữa liền thảm.
"Chờ sương mù tan đi rồi ngủ tiếp." Lúc này hắn cũng không muốn cho Tiếu Tiếu nhắm mắt, đối với với hiện tượng mà bọn họ không hiểu biết này, các thú nhân càng thêm kính sợ và tuân theo, Khôn cũng không ngoại lệ.
Sương mù vào khoảng chập tối bắt đầu tụ tập, chờ đến khoảng 12 giờ đêm mới dần tan đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


