Lại tới 23 tháng chạp, người một nhà còn nhớ rõ ngày này là năm cũ quê nhà Đinh Tiếu. Bắt đầu từ ngày này, ngay cả thôn trưởng đại nhân cùng một vài gia đinh quen biết đều bắt đầu có ý tứ ăn tết. Đặc biệt là Hạ cha, quyết định chuyên làm mấy cái đèn hoa đăng xinh đẹp, sau đó chờ tới "hội đèn lồng" ngày 30 kia khoe khoang một chút, nghe nói năm nay có phần thưởng cho đèn lồng được công nhận là xinh đẹp nhất. Chỉ là nhân viên nội bộ như hắn cũng không có cách nào nghe được từ miệng đại ca và hiến tế xem phần thưởng là cái gì, điều này khiến cho hắn vừa rối rắm vừa nhiệt tình mười phần.
Khôn lại bận rộn rèn thiết đao thiết xoa, khó khăn lớn nhất kỳ thực là cây kéo mà bạn lữ nhà mình nói. Cũng may là trong bộ dao đa năng của Tiếu Tiếu có một cây kéo có thể cho hắn biết cấu tạo cây kéo, bằng không tự mày mò thật là có chút khó giải quyết.
Khi ba người Đinh Tiếu, Quỳnh ba cùng Liễu Đại nghiên cứu năm nay ăn tết phải làm những mỹ vị gì, Văn tiên sinh bên kia truyền tới tin vui, cung tiễn đã chế tạo thành công.
Đinh Tiếu và Quỳnh nghe được tin tức lập tức hứng phấn ra khỏi nhà, đến khi tới nhà Văn tiên sinh, hiến tế và Cát Trung cũng đã ở chỗ này.
Đã sớm tưởng tượng qua vài lần thao tác bắn tên trong đầu rốt cuộc có tác dụng, cho nên động tác của Quỳnh lộ rõ thực thành thạo, tuy chỉ có mình anh biết, trong lòng khẩn trương vô cùng. Mũi tên bắn ra thật sâu cắm vào thân cây, tuy cũng không phải ở vị trí mà mình ngắm, nhưng loại cảm giác này cùng lực độ là hết sức kinh người.
"Cung tên này thực không tồi! Nhìn dáng vẻ hoàn toàn có thể bắn thủng đầu dã thú cỡ trụng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
