Ba loại nhân vượt qua Đinh Tiếu dự đoán, hơn nữa tỉ lệ thịt cũng nhiều một chút, may là rau hẹ dại này hương vị phi thường nồng đậm, nếu không thật đúng là giống như thịt viên.
Đinh Tiếu vốn định làm thử bánh bao chiên nước. Hiện tại bánh bao chiên nước đều có thể tiếp tục làm, nhưng dư lại ít nhân này phải làm sủi cảo, cũng may việc này Kinh và Lục Hi đã rất lành nghề, chỉ làm vỏ không được như mình làm thôi, còn cán da gói sủi cảo gì đó, hai người đã rất thuần thục.
Đương nhiên gói bánh bao là công việc của Khôn, để bảo đảm canh bánh bao chiên lần đầu ra nồi hoàn mỹ nhất trước mặt khách nhân, Đinh Tiếu từ chối gói bánh bao. Khôn chỉ sủng nịnh mà xoa xoa đầu Tiếu Tiếu, cam tâm tình nguyện mà làm công việc khảo nghiệm thủ pháp tinh tế của giống đực này. Đương nhiên trước khi làm, Đinh Tiếu túm tay hắn rửa sạch tay lần nữa ở chậu nước: "Làm cho anh ăn còn sờ đầu của em!"
Khi mọi người đang gói bánh bao, gói sủi cảo, Đinh Tiếu đang chuẩn bị canh cho buổi tối.
Xương sống lưng heo đã được Khôn rửa sạch băm nát trước bữa trưa kết hợp với củ từ, lại cho thêm mấy củ cà rốt. Chỉ dùng hành gừng làm gia vị là đủ rồi. Vốn dĩ hương vị bánh bao sủi cảo bay rất xa, canh chỉ cần đủ thơm là được, huống chi còn không phải là mùi hương giống nhau sao. Nhưng cuối cùng Đinh Tiếu lại cắt một khối thịt hun khói cho thêm vào, đun sôi trong chốc lát múc một muôi nếm thử. Ừm, vẫn là như vậy càng ngon hơn. Quả nhiên càng ăn càng khó tính, trước kia mình rõ ràng chỉ ăn mì gói đã có thể qua một ngày!
Bánh bao đều quy quy củ củ đầy đủ 18 cái nếp gấp, đợi khoảng 10 phút, Đinh Tiếu bắt đầu chiên bánh bao.
Chỗ mới lạ nhất của bánh bao chiên nước chính là phần đế cháy của bánh bao. Đừng nói Kinh và Lục Hi thích đến không chịu được, ngay cả Đinh Tiếu cũng mặt đầy say mê hưởng thu, nhưng bên trong sự hưởng thụ của cậu, phần lớn là hồi ức khi còn nhỏ, còn có tưởng niệm về ba ba. Chỉ là hiện tại cậu đã có thể khống chế được nỗi nhớ và thương tâm của mình với ba ba thực tốt, huống chi trong lòng cậu luôn cho rằng, ba chính là ba ba chuyển sang kiếp sang cũng không chừng.
Ăn vui vẻ, Đinh Tiếu bỗng nhiên nhớ tới cái bình rượu nhỏ nhưỡng bằng râu quả và quả gạo kia, bảo Khôn đi hầm rượu lấy ra, cầm lấy đặt lên bàn mở niêm phong, lập tức một cỗ hương rượu nồng đậm xông vào mũi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
