Nhìn cửa phòng nhị thúc bị đóng lại, Khôn lúc này mới quay đầu, đầy mặt nghiêm túc mà nhìn Đinh Tiếu, khiến cho Đinh Tiếu có chút dựng tóc gáy: "Anh nhìn em như vậy làm gì?"
Khôn nghiêm mặt nói: "Muốn cái gì nói với ta là được, về sau không cần tìm nhị thúc."
"Xí! Em còn tưởng là việc lớn gì. Không phải là anh không biết chỗ sao, cho nên em mới nói như vậy. Anh cho rằng em muốn phiền toái cha vừa về nhà lại phải đi ra ngoài à?"
So sánh ra, Đinh Tiếu đích xác cảm thấy vẫn là sai sử Khôn thoải mái hơn một chút, dù sao, cha là để ba sai sử mới tốt.
Tuy Tiếu Tiếu nois không có ý tứ đặc thù gì, nhưng Khôn ca vẫn từ hai chữ "phiền toái" tìm được sự khác biệt "xa gần". Sau đó liền tự động tự giác mà vui vẻ lên: "Dù sao, về sau có chuyện gì đều phải nói với ta, em muốn cái gì ta đều đi lấy cho em, ta là bạn lữ của em."
Đinh Tiếu gật đầu thật mạnh: "Muốn muốn muốn! Đồ ăn hôm nay vừa vặn ăn kèm cơm, gạo trong nhà cũng hết mấy ngày nay! Nhưng mà hiện tại quả gạo có còn sao?"
Khôn cũng không thể trả lời: "Đi qua nhìn xem, nếu có ta liền mang về một chút."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



