Ăn xong ếch tạc, mọi người yê lặng đánh chủ ý đến ếch ở dòng nhỏ gần thôn, cũng may Đinh Tiếu "cảnh cáo" nói nếu ếch không còn, số lượng muỗi trong thôn bọn họ tăng lên vài lần, nhóm người này mới đánh mất ý niệm thường xuyên ăn ếch.
Kinh từ khi quyết định tự bắt thỏ để nuôi tới nay, đối với việc chăn nuôi liền có hứng thú nồng đậm. Tuy y tới bây giờ vẫn chưa bắt sống được con mồi nào, săn xoa hạ không có con sống, nhưng cha y và Mộc Ngõa vẫn bắt cho y mấy con. Hiện tại mỗi buổi sáng việc đầu tiên Kinh làm đó là cho thỏ của mình ăn, thập phần chờ mong có thỏ con được sinh ra, cho dù mấy con thỏ trong lồng kia chưa hoàn toàn " thỏa hiệp", tự nhiên không nhanh như vậy có cuộc sống hài hòa...
Hiện tại ăn đến thịt ếch ngoài giòn trong mềm, y lại dâng lên ý định nuôi ếch: "Tiếu Tiếu, ngươi nói ếch này có dễ nuôi không?"
Đinh Tiếu đỡ trán: "Nuôi sống được không ta không biết, nhưng nếu ngươi nuôi ếch ở gần thôn thì hậu quả tự ngươi nghĩ đi."
"Ách..." Chỉ một câu, Kinh liền ỉu xìu: "Nói cũng phải, ồn ào rất phiền người. Thôi, mỗi năm ăn hai ba lần cũng được rồi."
Đinh Tiếu cười: "Cũng không phải chỉ có một cách ăn này, dùng thịt ếch nấu cháo cũng thực tốt cho cơ thể, như vậy một nồi cũng chỉ cần 6, 7 con. Chờ quả gạo và quả trân châu thành thục, ta làm thử cho các ngươi ăn. Tuy chắc chắn không thơm như chiên dầu, nhưng tuyệt đối có một loại mùi vị khác. Còn có xào cay cũng rất ngon, làm đồ ăn ăn chắc chắn không phí giống như đồ ăn vặt."
Đông Y đột nhiên thở dài: "Tiếu Tiếu ngươi thì tốt rồi, cái gì cũng biết, có thể làm rất nhiều việc. Ta thì không được, bản lĩnh săn thú bình thường, tay nghề nấu ăn cũng như vậy, còn không biết làm quần áo, cũn không biết làm thế nào nuôi dưỡng động vật hay trồng cây gì đó, đúng là vô dụng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)