Giống như Khôn dự đoán, đối với việc Đinh Tiếu cảm thấy cốt đinh không dễ cầm, muốn chuyển dùng phi đao, Văn tiên sinh chẳng những không có không vui ngược lại còn rất hứng thú mà cầm phi đao thử tay.
Kết quả càng làm ông thêm vừa lòng: "Phi đao này luyện tốt có thể trực tiếp dùng để săn giết con mồi, con đứa nhỏ này thực nhiều chủ ý. Tuy rằng thủ pháp không quá giống nhau, nhưng phương thức dùng sức không khác mấy, con luyện cái này cũng đúng, làm xong cung tiễn ta cũng làm mấy cái thử xem. Nói không chừng qua không bao lâu, bán thú nhân chúng ta có thể săn được động vật lớn hơn nữa."
Ước lượng phi đao trong tay, Văn tiên sinh vừa cảm kích vừa thích thú, quả nhiên đúng như hiến tế nói, Đinh Tiếu tuyệt đối là Thần Thú ban cho bọn họ, cũng mang đến cho bọn họ người có lợi a!
Được sư phụ khen ngợi cùng tán đồng, Đinh Tiếu lập tức cao hứng, loại cảm thụ này hoàn toàn khác với được ba và Khôn nhà mình khích lệ. Nó liên quan tới "công phu" tương lai của mình a: "Con sẽ mỗi ngày luyện tập, chờ đến khi có thể đi học để ngài nghiệm thu một chút kết quả!"
Văn cười ha hả gật đầu: "Được, đến lúc đó ta có gì nói nấy!"
Đinh Tiếu thở dài: "Kỳ thực hiện tại sức lực của con so với lúc mới tới thôn chúng ta lớn hơn nhiều, nhưng mà làm thế nào mới có thể càng khỏe hơn ạ?"
Vấn đề này Văn tiên sinh vẫn là có thể cho cậu đáp án khác với Khôn: "Sức lực cũng có thể luyện ra tới, nếu con trời sinh sức lực không lớn, dựa vào ăn uống cũng không được. Tốt nhất mỗi ngày nên lấy đồ vật nặng luyện tập."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


