Đinh Tiếu nằm trên chiếu, cảm nhận được cảm giác thoải mái mát mẻ phía dưới thân, đôi mắt meo meo: "Đúng vậy, vải vốn dĩ có thể dệt như vậy, nhưng dây cỏ rất thô to, sợi vải lại nhỏ như vậy, nếu dùng tay đan qua đan lại như anh, để dệt ra được một tấm có diện tích lớn đủ may quần áo không phải là sẽ mệt chết sao?"
Tuy Tiếu Tiếu nói đúng, nhưng Khôn vẫn thực kích động: "Nhưng mà, vẫn có thể đan ra được."
Đinh Tiếu trở mình, đầu đặt trên đùi Khôn: "Phải phát minh ra máy móc có thể dệt vải mới được a, nhưng mà em đột nhiên cảm thấy, dùng sợi dây cỏ để dệt vải cũng không tồi, một chút cũng không rát người, hơn nữa thực mát mẻ, độ thô cũng không khác với vải bố mấy."
Nhìn bạn lữ chớp chớp mắt, Khôn vươn tay sờ sờ lên mặt Tiếu Tiếu: "Hôm qua ngủ không đủ, hôm nay không cần khen thưởng."
Đinh Tiếu sao có thể nghĩ đến Khôn lập tức liền chuyển dời nội dung một cách kinh khủng như vậy, bởi thế lập tức ngây người, sau đó cắn răng nghĩ: "Sao không nó từ bỏ luôn."
Khôn khẽ mỉm cười, biểu tình thản nhiên thong dong: "Ta có tính toán ngày, yên tâm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

