Thịt heo bị đập dập xé nát nhìn qua thật sự không đẹp chút nào, tận đến khi Đinh Tiếu bỏ thêm nước tương vào, xem ra mới thuận mắt một chút. Nếu không rất khó khiến cậu không nhớ tới con rắn bị đập nát đầu kia. Khôn lòng dạ hẹp hòi phát tác, thật sự quá bạo lực.
Đem một đống đồ vật trên tay đặt xuống đất, Khôn nhìn thấy Tiếu Tiếu ngồi cạnh bàn đang liều mạng mà quấy thịt, hắn lập tức chạy tới hỗ trợ: "Tiếu Tiếu, để ta, em đừng quá sức."
Đinh Tiếu mừng rỡ vì có hỗ trợ, dù sao Khôn tiểu nhị này làm một giây là xong.
"Anh trước đi rửa tay đã, anh mang cái gì về thế?" Những thứ ở bên ngoài cậu nhìn rất rõ, là một cái lá cây siêu lớn, phía dưới còn có trái cây. Chính là rốt cuộc để làm gì cậu cũng không biết. Dù sao thiên nhãn không biểu hiện mấy thứ này có độc nhưng cũng không có bất luận thuộc tính gì, chắc chắn không phải đồ ăn. Hơn nữa bạch quả này...cậu hình như đã nghe qua tên này rồi thì phải, nhưng lại không nghĩ ra bạch quả là gì.
Khôn một bên rửa tay một bên trả lời Đinh Tiếu: "Em lúc trước không phải nói muốn tìm đồ vật giống bông sao? Hôm nay nhìn thấy có một cây bạch quả trái cây đã trưởng thành, liền hái một ít mang về. Ta không mang túi và sọt, không đựng được nên dùng lá cây bọc lại mang về."
Khó trách nghe ba chữ cây bạch quả này quen thuộc như vậy!
"Anh trước đưa cho em nhìn một cái, cư nhiên lúc này quả đã chín!" Nhớ tới Khôn nói loại quả này mùa hè kết quả, mùa thu liền rụng xuống đất, nhưng không nghĩ tới giữa hạ đã có thể hái được. Nhưng nghĩ lại cũng phải, đúng là vừa thời gian.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


