Quả mọng ước chừng nửa canh giờ sau mới dần dần phát huy công hiệu, nhưng khi Đinh Tiếu cảm thấy miệng vết thương rốt cuộc không còn đau nữa cũng đã buồn ngủ ngáp dài. Xem ra ăn quả này vào thật không đáng tin, ăn xong còn buồn ngủ. Nhưng thôi, ngủ rồi thì không biết đau nữa: "Khôn, buổi tối em muốn ăn mì sợi, aiz, không, em muốn ăn mì gạo." Gối đầu lên cánh tay Khôn, Đinh Tiếu mệt rã rời thì thầm.
Khôn cẩn thận lắng nghe: "Mì gạo là cái gì? Làm như thế nào?" Thỏa mãn hết thảy yêu cầu của bạn lữ là cần thiết!
Đinh Tiếu cọ cọ đầu vai Khôn: "Anh đem quả gạo ngâm nước một canh giờ, sau đó dùng cối xay đá xay nát, lại giống như em làm miến vậy, còn nhớ không?"
Khôn lập tức đảm bảo: "Yên tâm, ta sẽ làm, ngủ đi, chờ tỉnh lại cho em ăn cháo."
Kỳ thực Đinh Tiếu cũng không muốn chế tác mì gạo, vừa rồi là đột nhiên nghĩ tới. Cậu muốn ăn bánh canh biến thành mì sợi, nhưng lại nghĩ tới bột mì nhà mình không còn nhiều lắm, hiện tại lương thực dự trữ nhiều nhất là quả gạo, cho nên tự nhiên muốn ăn mì gạo thì phải dùng nó. Cũng không làm rắc rối, cậu từng xem người ta làm mì gạo, chỉ là dùng nước ấm đem hỗn hợp bột gạo định hình, giống như làm bột miến vậy. Vì thế cậu liền nói như vậy cho Khôn.
Năng lực động thủ của Khôn ca là siêu cường, hoàn toàn không cần Quỳnh ba hỗ trợ, một nửa canh giờ sau thật sự đã mân mê làm ra một đám mì gạo phiên bản thú thế. Không cần nghi ngờ, Tiếu Tiếu nói làm nhiều một chút, Khôn tự nhiên liền không dám làm ít. Sợi mì gạo bị phơi nắng đều đã trải đầy bốn cái giàn đan bằng thảo mạn dài ba mét. Kỳ thực Khôn cũng không có xay nhiều quả gạo lắm, với số sợi mì gạo làm ra như vậy làm hắn và Quỳnh tương đối kinh hỉ.
Làm mì gạo xong, hai chú cháu lại không biết cách chế biến mì gạo này thành món ăn ngon như nào. Cuối cùng vẫn là Quỳnh ba đưa ra quyết định, dứt khoát giống như là mì sợi đi. Nấu một nồi nước dùng, đem mì gạo này thả vào, lại cho thêm chút thịt khô gì đó, Tiếu Tiếu hẳn sẽ thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

