Hôm nay, sau khi chấm dứt học săn thú, Văn tiên sinh tuyên bố một chuyện quan trọng, đó chính là bắt đầu từ ngày mai, mỗi người cần phải tự mình săn được một con mồi ở khu an toàn gần thôn. Trừ bỏ Đinh Tiếu và một bán thú nhân tên Hợp còn có chút tự tin, sáu người còn lại đều "bi tráng" mà gào thét mấy hồi.
Văn nói như thế này: "Các ngươi học tập được một thời gian rồi, cần phải kiểm nghiệm một chút năng lực hiện tại. Lúc này không yêu cầu các ngươi phải săn được động vật gì, nhưng nhất định phải có thu hoạch. Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ta đều sẽ cùng các ngươi một mình ở khu an toàn săn thú. Khi nào săn được, khi nào thay người khác, thứ tự rút nhánh cây để quyết định."
Hợp nhàn nhạt mà cười một chút: "Ta lúc trước thường xuyên cùng cậu ta đến khu an toàn, học được ở y không ít thứ. Còn ngươi? Muốn săn con gì?"
Đinh Tiếu đúng sự thật trả lời: "Ta nghĩ tốt nhất là có thể bắt con thỏ, thật sự không được thì bắt một con miên chuột, ta cảm thấy Văn tiên sinh chính là muốn nhìn năng lực ứng biến của chúng ta."
Hợp gật gật đầu, nhưng đối với "thật sự không được" của Đinh Tiếu cũng không tán đồng. Có điều y không muốn lắm lời, y cho rằng thân thủ Đinh Tiếu không tồi, chắc chắn tương lai có thể trở thành một thợ săn giỏi, nhưng y càng tin tưởng mặc dù Đinh Tiếu không săn được thú, có Khôn ở đó cũng sẽ cả đời cơm áo vô ưu. Huống chi Đinh Tiếu còn có một cái đầu thông minh, tay nghề nấu ăn giỏi, đã thực khiến người hâm mộ cùng bội phục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

