Thôn trưởng và hiến tế đại nhân cũng tiến hành thử nghiệm một chút với quả màn thầu. Chứng thực lời Đinh Tiếu nói không sai biệt mấy, cũng cảm thấy có chút tiếc nuối. Kỳ thực hiến tế vẫn thực thích loại hình như quả màn thầu này. Lấy khẩu vị ăn uống của nàng và Đinh Tiếu, thứ này có thể làm món chính. Chỉ là ở thế giới lấy giống đực làm sức lao động chủ yếu này, giống đực không hết đói liền uổng phí.
Giống như bạch đậu, trước nay cũng chỉ là bán thú nhân và giống cái tán thành, huống chi không phải tất cả bán thú nhân và giống cái đều thích ăn. Bởi vậy việc quả màn thầu có thể làm món chính bọn họ quyết định sẽ không tuyên bố với mọi người.
Kỳ thực ở thôn Thiên Hà bọn họ, trước kia trừ bỏ mùa đông ra bất luận mùa nào cũng không thiếu đồ ăn. Đinh Tiếu đến làm cho bọn họ biết một ít trái cây cũng có thể coi như món chính chống đói, nhưng bọn họ càng quan tâm chính là trước khi bắt đầu mùa đông những đồ vật có thể chứa đựng. Hơn nữa nhà mọi người vẫn lấy thịt nướng làm chủ, ba mùa xuân hạ thu giống cái và bán thú nhân đều dùng rau dại và quả dại tới điều hòa khẩu vị một chút.
Nhưng giống như nhà Đinh Tiếu dần dần thay đổi thói quen ẩm thực cùng kết cấu gia đình vẫn là độc nhất vô nhị. Ách...cũng không thể nói như vậy, ít nhất thói quen ẩm thực của hiến tế có thay đổi không nhỏ, nàng đối với các loại món ăn mà Đinh Tiếu chế tác còn hứng thú hơn so với ăn thịt. Chẳng sợ học cũng không làm được ngon như Quỳnh và Đinh Tiếu, nhưng Cát Trung nhà nàng cũng không dám nói chữ "không".
Tuy rằng quả màn thầu không cần công bố trước mặt thôn dân, nhưng cũng có thể phổ biến với mọi người. Chỉ là nhóm giống đực đối với quả màn thầu này không hứng thú lắm. Điều này làm cho Đinh Tiếu có chút thất vọng, quả nhiên muốn hoàn toàn thay đổi thói quen ẩm thực của thú nhân gì đó thực khó khăn. Được rồi, vốn dĩ cũng không có gì phải thay đổi. Không ai cùng chính mình tranh đoạt! Hắc lão hổ nhà mình thích là được! Dù sao này đúng là không phải đồ ăn có thể cất qua mùa đông, bị làm lơ là có thể lý giải. Chỉ hi vọng chúng nó có thể bị xay thành bột. Ngoạn ý này còn rất khó phơi khô, để nhiều ngày như vậy, không làm cũng không hư thối, thật là đồ vật kỳ quái.
Quả mà thầu vì không có hương vị nên mọi người cũng không hứng thú cao mấy, nhưng nước sốt thịt nướng quả mâm xôi Đinh Tiếu chế tác lại thực sự cháy hàng. Cũng vì loại nước sốt chua chua ngọt ngọt lại mang theo chút cay cay này, quả màn thầu không có mùi vị liền lộ ra chỗ tốt. Nhưng mọi người càng thích lấy nước sốt này để cấm thịt, đây cũng là điều Đinh Tiếu đã dự đoán được từ trước, cũng may lần liên hoan này cậu mang theo một bình, nếu không thật là không đủ ăn.
Khôn ca ánh mắt dào dạt đắc ý, lại còn có thể mặt đầy nghiêm túc mà (nội tâm khoe khoang mà) nói với mọi người: "Tiếu Tiếu nhà ta định mở một quầy hàng bán nước chấm ở chợ của thôn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
