Ngày hôm sau, Bằng Giáp liền tìm tới 20 thú nhân giống đực, để cho bọn họ dựa theo miêu tả của Khôn và Hạ tìm cây gạo, thu thập tất cả quả gạo.
Nghe nói là đồ ăn mới, cho dù số lượng không nhiều lắm, nhưng sau khi nghe xong hiến tế nói muốn lấy hạt giống này về gieo trồng, sau đó mọi người dùng để ăn, quần chúng nhiệt tình là cực cao. Đặc biệt là lúc này thôn trưởng đại nhân còn tự mình dẫn đội, mọi người liền càng cảm thấy có ý nghĩa trọng đại.
Buổi sáng dậy làm bữa sáng đơn giản, ăn chút đồ vật liền đi săn, trước bữa trưa là có thể trở lại. Sau đó cùng Tiếu Tiếu ăn cơm, buổi chiều liền hỗ trợ Tiếu Tiếu nhổ cỏ ở ruộng. Tuy ngay từ đầu anh chỉ có thể đi sau con trai, sợ nhổ sai cây thì phiền, nhưng sau một ngày liền hiểu biết tương đối. Sau đó hai cha con trở về cùng nhau làm cơm chiều, chờ Khôn trở ề liền cùng nhau ăn cơm. Sau đó ngủ rồi lại lặp lại nội dung một ngày như vậy.
Đinh Tiếu cũng vẫn duy trì rời giường ăn sáng, sau đó xuống ruộng làm cỏ, giữa trưa nấu cơm, buổi chiều tiếp tục làm cỏ, chạng vạng về nhà nấu cơm ăn cơm, sau đó mệt muốn chết mà nằm trên giường vù vù ngủ.
Kỳ thực mấy người Kinh và Lục Hi bọn họ đều muốn hỗ trợ Đinh Tiếu làm cỏ, nhưng chuyện này Đinh Tiếu chỉ tin tưởng ba nhà mình tới hỗ trợ. Không có biện pháp, mấy cái bằng hữu này trừ bỏ Lục Hi và Màu có thể tĩnh tâm mà làm loại sự tình nhạt nhẽo như nhặt cỏ này, còn lại bốn người kia khẳng định không lâu dài. Quan trọng là mình có thể nhìn ra cái gì là cỏ dại cái gì là cây rau không sợ bị ba biết, nhưng một khi bị bạn bè hỏi tới, giải thích liền phiền toái. Cậu không muốn nói dối, tương lai lại phải dùng một trăm lý do tới nói dối, biện pháp không tồi nhất chính là mỏi tay mỏi chân còn hơn là tâm mệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


