Vốn dự tính đi hẹn hò chi lữ trong sáu ngày năm đêm, dưới sự nỗ lực tìm kiếm của hai người làm muộn thêm một ngày nửa đêm.
Sở dĩ nói là nửa đêm, hoàn toàn là vì hai người bọn họ khi tới khu an toàn liền tìm một cái sơn động nghỉ ngơi nửa đêm, sau đó mới cõng đồ vật,chọn lựa một con đường kín đáo trở về nhà.
Đối với phương thức giống như trộm trở về nhà này của Khôn, Đinh Tiếu một nửa lý giải một nửa hắc tuyến. Có điều đối với năng lực chọn đường của đại lão hổ nhà mình cậu vẫn tương đối kính nể. Có lẽ vì quá quen thuộc, hắn có thể hoàn mỹ tránh thoát lộ tuyến của đội tuần tra, chỉ là khi về tới sân nhà mình làm kinh động tới Quỳnh ba và Hạ cha.
Đối với hành vi trở về vào đêm hôm khuya khoắt của hai đứa nhỏ, hai vị trưởng bối lắp bắp kinh hãi, vốn đang nghĩ là bị thương hay phát sinh chuyện gì đột ngột nên mới có thể suốt đêm trở về như vậy, kết quả nghe được là vì thu thập tới rất nhiều lương thực có thể dùng làm món chính, cho nên cần phải tránh né ánh mắt thôn dân, Hạ cha lập tức giơ ngón tay cái lên. Đối với quyết định của Khôn ca mạnh mẽ khen ngợi. Đồng thời hắn cũng đối với thu hoạch lần này sinh ra thật lớn hứng thú.
Hạ cha nói: "Quả gạo này cháu tính toán khi nào nói với cha cháu?"
Khôn trả lời: "Ngày mai liền nói đi, cháu sẽ để cha lại đây nếm thử một chút, nhưng là cây gạo ở khu an toàn thôn Thiên Hà chúng ta không nhều lắm, nếu muốn đi thu thập phải đến lãnh địa sau trong Thanh Sâm. Khoảng cách tới lúc cây gạo sinh lá cây mới không còn nhiều, hơn nữa cháu cảm thấy những quả gạo đó hái trở về phân cho mọi người ăn mà nói, phân lượng của mỗi người nhất định ít đến đáng thương."
Hạ nhìn về phía cháu trai: "Vậy ý cháu là gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


