Beta: An Thục phi
"Liễu muội muội quả thật mỹ miều như hoa, khó trách Hoàng Thượng lại yêu thương muội muội như thế, từ phân vị tài tử đã nhảy vọt lên phân vị tần rồi." Quan sung viện cười duyên đi đến bên cạnh Trân tần, cùng bước song song.
Trân tần sắc mặt khẽ biến đổi, cười trả lời: "Đa tạ Quan tỷ tỷ yêu mến, nhưng Cúc phi chỉ vừa mới đi, tỷ tỷ dù sao cũng nên nói ít một chút thôi, miễn cho người khác nhìn thấy tỷ tỷ cười tươi như vậy, thực không ổn đi."
Nụ cười trên mặt Quan sung viện liền cứng đờ, liếc nhìn xung quanh rồi mới ấp úng nói tiếp: "Vị Cúc phi này lúc nào không chết,lại chết đúng mấy ngày Hoàng Thượng đang cao hứng, đây không phải là có tư tâm muốn làm Hoàng Thượng và thái hậu cảm thấy ngột ngạt khó chịu sao? Muội muội ngươi thật ra không thấy, sắc mặt thái hậu vừa rồi xem chừng là khó coi đi."
"Cũng không trách được thái hậu,chỉ trong nửa năm đã xảy ra không ít chuyện, cho dù Thái hậu đã tận tình xử lý cũng khó tránh khỏi việc bắt đầu lo lắng." Trân tần liền hạ thấp thanh âm.
Nghe lời này của Trân tần, Quan sung viện nhìn như vô cùng quan tâm, liền ghé sát mặt vào, giọng nói trong nháy mắt đã bớt phóng túng, đè thấp hơn rất nhiều, nói: "Nghe nói những người sau khi chết nếu oán niệm quá lớn, hồn phách của người đó sẽ phiêu đãng qua lại nhiều nơi. Bởi vì oán khí tiêu tán không được, nếu gặp một vài hồn phách khác sẽ kéo theo chôn cùng...Xem chừng hơn nửa năm nay đã liên tiếp xảy ra bao nhiêu việc, không phải là hồn của những nữ nhân chết oan nơi hậu cung chứ." Nói đến đây, Quan sung viện tựa hồ như nghĩ đến điều gì, thân thể đã bắt đầu run rẩy.
Trân tần nhíu nhíu mày, "Quan sung viện lời nói nên cẩn thận, những chuyện quỷ ma như vậy sao có thể tin, coi chừng bị những kẻ hữu tâm nghe thấy, miễn cho sau này lại rơi vào bẫy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


