Beta: Thiên Phi
"Nương nương, người cầu xin Hoàng Thượng được không? Mặc Nguyệt tỷ tỷ và nô tỳ đã đi theo hầu hạ nương nương từ rất lâu rồi, nô tỳ thật sự không đành lòng nhìn cả đời của tỷ ấy bị hủy đi như vậy." Đôi mắt hơi đỏ của Bội Hoàn nhìn Diệp Linh Sương cầu xin. Theo lời Vân Kiều, Bội Hoàn cũng được nghe lại đại khái sự việc. Mặc Nguyệt tư thông cùng thị vệ là phạm vào đại tội, nhưng Hoàng Thượng trừng phạt như vậy cũng hơi độc ác. Thế nhưng lại làm cho Tiết Dung kia từ một nam nhi đầy tâm huyết trở thành tiểu thái giám, còn ban Mặc Nguyệt cho hắn làm đối thực! Còn có điều gì tàn nhẫn hơn so với sự trừng phạt này? Cho dù là làm cung nữ cả đời chịu khổ chết già trong cung, cũng tốt hơn so với làm đối thực của thái giám!
"Bội Hoàn, ngươi thật hồ đồ. Mặc Nguyệt thân là cung nữ bên người nương nương, phạm phải tội lớn như thế, Hoàng Thượng đã không trách tội nương nương là tốt rồi, ngươi còn muốn nương nương vì một hạ nhân phạm phải đại tội mà cầu tình với Hoàng Thượng. Ngươi không nghĩ tới tình cảnh của nương nương sao?" Vân Kiều đứng một bên sau khi nghe những lời này, liền phản bác. Trong cung này, hạ nhân làm sai không liên lụy tới chủ tử đã là may mắn, chủ tử làm sao còn có thể vì hạ nhân mà cầu tình. Mặc Nguyệt thật sự phạm tội lớn, nay nương nương không bị liên lụy đã là may mắn, còn có lý do gì để cầu xin với Đại Yến Đế mà chọc vào xui xẻo.
"Nô tỳ biết Vân Kiều nói rất đúng, chỉ là có chút không đành lòng thôi. Nương nương, vừa rồi là nô tỳ hồ ngôn loạn ngữ." Bội Hoàn khụt khịt mũi, lập tức không nói nữa.
Thấy Bội Hoàn cố nén chờ đợi trong lòng, Vân Kiều dù chưa cầu xin tha thứ, nhưng trong mắt cũng có vài phần không đành lòng. Diệp Linh Sương thở dài một tiếng, một tay đỡ dưới thắt lung, một tay vịn vào nhuyễn tháp, chậm rãi ngồi lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)