Đại yến Đế đáp: "Thái hậu yên tâm, mặc kệ người đứng sau là ai, Trẫm cũng tuyệt đối khônh để hắn sống tốt" Một câu nói nhạt nhạt thường thường............,
" Thôi, có hoàng thượng lo việc này rồi ai gia cũng không còn gì bận tâm nữa. Nhưng vẫn là câu nói kia, ai gia không so đo chuyện quá khứ, Hoàng Đế cũng nên lập Hậu rồi. Như vậy thì mấy chuyện Hậu cung nhỏ nhặt kia cũng có người lo lắng, Hoàng Đế cũng không phải bận tâm." Dứt lời Thái hậu xoa xoa huyệt vị trên trán của mình, biểu tình uể oải " Không nghĩ lại vì chuyện Hậu Cung mà khiến ai gia mệt mỏi." Nàng để lại một câu nói.
"Chuyện quá khứ" quá nhiều há có thể vì một câu nói mà bỏ qua, Đại Yến Đế cười cười " Chuyện lập Hậu, Trẫm có thể tự định đoạt, Thái Hậu nghỉ ngơi cho tốt, Trẫm lui trước."
Thái Hậu nhìn dáng người đĩnh đạc của Đại Yến Đế không khỏi thầm than một tiếng. Dần dần hai tròng mắt mệt mỏi rồi nhắm lại. Đột nhiên trong đầu lại hiện ra một khuôn mặt nữ tử băng cơ ngọc cốt, như hoa sen thanh nhã, thân mình Thái Hậu run lên mở mắt ra, ngồi dậy. Lạc Mai đứng bên cạnh nhìn Thái hậu, trong mắt Thái Hậu là tia độc ác cùng khinh thường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

