"Nếu tình huống bất đắc dĩ, trẫm muốn tiêu diệt Minh Vũ Quốc thì sao?" Đại Yến Đế đột nhiên mở miệng, thần sắc hờ hững lại mang theo tham vọng chinh phục của cường giả.
Đôi mắt Diệp Linh Sương trừng lớn, môi hé ra, tránh khỏi lồng ngực hắn, quỳ thẳng tắp trên mặt đất: "Hoàng Thượng, xin người thứ tội, thiếp cả gan muốn hỏi vì sao có biện pháp khác giải quyết mà người vẫn muốn lựa chọn phát động chiến tranh? Hoàng Thượng nhất định hiểu ý thiếp nói vừa nãy."
"Ái phi là nữ nhân, có một số việc ngươi căn bản không hiểu. Sao Minh Vũ quốc kia có thể lại cam tâm tình nguyện thần phục trẫm được? Có đôi khi, vũ lực mới là biện pháp giải quyết mọi việc tốt nhất." Đại Yến Đế thản nhiên nói, nhìn nàng quỳ trên mặt đất liền vươn tay đỡ lên giường: "Ngươi đang có thai, chú ý dưỡng thân thể cho tốt, trên mặt đất quá lạnh." Thanh âm của hắn không mặn không nhạt.
Đơn giản là sợ thai nhi trong bụng bị đả thương nên mới đỡ nàng lên sao? Diệp Linh Sương đã sớm được chứng kiến hắn vô tình như thế nào nhưng trong lòng vẫn là một mảnh lạnh lẽo, quả nhiên là một nam nhân vô tình.
"Hoàng Thượng, người không thử làm sao biết là không được?" Diệp Linh Sương ngẩng đầu, chờ mong nhìn hắn.
Hắn chỉ ôm lấy eo thon, cúi đầu nhẹ nhàng hôn gương mặt nàng: "Ái phi đã quan tâm quá nhiều rồi, về sau ngươi chỉ cần lo dưỡng thai cho tốt là được. Trẫm còn có việc phải đi trước." Dứt lời, hắn đứng lên, vuốt phẳng nếp áo bào rồi đi ra khỏi điện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


