Nội điện.
Đại Yến Đế ngồi lên trên giường nệm, trầm mặt nhìn Diệp Linh Sương, lại thấy nàng ấy chỉ cúi đầu đứng ở trước mặt mình, hai tay hơi hơi nắm lại giống như có chút run rẩy, hắn đành phải nhẹ giọng nói: "Nàng mau đi đến trước mặt trẫm."
Diệp Linh Sương đến gần một bước, vẫn như cũ cúi đầu, quật cường không chịu nâng đầu lên. Đại Yến Đế có chút phẫn nộ, nữ nhân này lúc nào bắt đầu cứng đầu là sẽ bày ra bộ dạng không muốn nghe người khác thuyết giáo. Hắn nghĩ một chút, duỗi thẳng chân ra ngoài, Diệp Linh Sương lảo đảo sắp ngã hô nhỏ một tiếng, cánh tay Đại Yến Đế duỗi ra ôm lấy vòng eo thon gọn của Diệp Linh Sương. Sau đó nhẹ nhàng ôm cả người nàng vào trong ngực, đặt Diệp Linh Sương ngồi lên đùi của mình.
Đại Yến Đế không nghĩ là sau một loạt động tác thì đầu của tiểu nữ nhân rũ càng thấp hơn, hắn không vui, duỗi tay nâng chiếc cằm nhỏ của Diệp Linh Sương lên, hắn không nghĩ sẽ đôi diện với một đôi mắt mờ mịt đầy nước mắt.
"Tại sao ái phi lại khóc?" Đại Yến Đế hơi nhíu nhíu mày, nhẹ tay lau đi mấy giọt nước mắt ở khóe mắt của Diệp Linh Sương. Lần đầu tiên Đại Yến Đế nhìn thấy Diệp Linh Sương quật cường như vậy, rõ ràng rất muốn khóc lại cố gắng chịu đựng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)