Nào ngờ Đại Yến Đế không thèm nhìn nàng ta, An Mỹ nhân không khỏi uất ức rớt nước mắt, hoa lê đái vũ, thật là đáng thương. Nhưng cho dù có đáng thương thế nào thì cũng không có ai yêu.
Xa liễn từ từ đi xa, lúc Diệp Linh Sương nghe tiếng kèn kẹt của xa liễn dần dần lướt qua bên tai, hai mắt rũ xuống. E rằng An Mỹ nhân không biết trên đời này Đại Yến Đế ghét nhất là nữ tử khóc sướt mướt, ai sẽ đau lòng cho bộ dáng uất ức của nàng ta đây?
"Ái phi có bị kinh hách không?" Diệp Linh Sương đang sững sờ bỗng dưng giật mình, nhìn về phía người lên tiếng. Đại Yến Đế lúc này đứng rất gần nàng, cúi đầu quan sát nàng, trong mắt mang tâm tình khó hiểu.
Diệp Linh Sương cười nhạt, sắc mặt rất không tốt, "Bẩm Hoàng thượng, thiếp vô sự! Chỉ là hài nhi trong bụng An Mỹ nhân đã mất ở bên ngoài Trường Nhạc cung, về sau An mỹ nhân nhất định sẽ oán thiếp, sợ rằng tình cảm tỷ muội cũng sẽ... trở nên nhạt nhẽo mất".
Nghe nàng nói lời này, Đại Yến Đế khẽ thở dài một cái, muốn duỗi tay vuốt ve đầu nàng, bỗng liếc sang Triệu Quý nhân cùng Từ Lương viện rất chướng mắt đang đứng một bên, tay kia liền để lại chỗ cũ, không vươn ra được.
"Ái phi đừng nghĩ quá nhiều, không làm tỷ muội nữa thì không làm, trong hậu cung này tỷ muội còn rất nhiều". Đại Yến Đế nhìn Diệp Linh Sương nói, lời nói này là tùy ý, nhưng Diệp Linh Sương lại nghe ra một tia trào phúng nhàn nhạt. Trong hậu cung này hảo tỷ muội kể ra thì vô số, có điều tất cả chỉ là hư tình giả ý mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


