Ngày 20 tháng 11, trời mưa.
Đào Ấu Tâm đã cắn mình mười lần.
[Nhật ký quan sát thanh mai]
Cuộc gọi thoại kéo dài đến tận lúc không giờ sáng, khi ấy Đào Ấu Tâm mới kết thúc cuộc trò chuyện dưới lời nhắc nhở của Hứa Gia Thời.
Tắt kết nối mạng rồi đặt điện thoại di động xuống, cô quấn chăn bọc quanh người, lật qua lật lại mãi trên giường. Giữa đêm cuối thu, một trái tim nóng bỏng không ngừng đập mạnh.
Đào Ấu Tâm buộc phải thừa nhận rằng khả năng tự chủ của cô không thể so được với Hứa Gia Thời dù chỉ là một chút. Cho nên, cô mới không kìm lòng được, cầm điện thoại di động lên lại gọi lần nữa cho người ấy.
Từ trước tới nay, cô chưa bao giờ là người bẽn lẽn, cô chỉ chậm chạp trong chuyện xác định mối quan hệ thôi. Bởi vậy, nếu bây giờ cô nhớ anh thì cô sẽ đi đến gặp anh.
Ba chữ này khiến Hứa Gia Thời thấy phức tạp, khẽ cau mày: “Không thể nói với đàn ông là người đó nhanh được.”
"Tại sao chứ? Em mới gọi cho anh được vài phút mà anh đã đi ra ngoài này rồi. Vậy mà còn không nhanh sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
