Thấy cô do dự, Khúc Thất Thất bắt đầu đưa ra tuyệt chiêu: “Hay thế này đi, tớ trao đổi với cậu một bí mật.”
“Tớ không nghe đâu.” Khúc Thất Thất thì lấy đâu ra cái bí mật nào hay ho, cô ấy có thể đọc thuộc làu làu những câu chuyện ân oán lửa hận tình thù từ cách đây mười tám đời luôn ấy chứ.
“Bí mật liên quan đến Hứa Gia Thời.”
“…” OK, bị nắm thóp rồi.
Đến tối, Đào Ấu Tâm mơ thấy mình quay lại năm học lớp 10, cô gái nằm trên bàn mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt đầy yêu thương của chàng trai.
Hoá ra bánh răng vận mệnh đã bắt đầu xoay chuyển từ rất lâu rồi.
“Ù…”
“Ù… Ù…”
Sáng sớm ngày hôm sau, Đào Ấu Tâm bị đánh thức bởi tiếng rung liên tục của điện thoại, cô buồn ngủ tới mức không mở được mắt, nằm trên giường mò mẫm tìm điện thoại: “Alo?”
Giọng điệu uể oải như vậy chắc chắn là vừa mới dậy, Hứa Gia Thời nghe một cái là đoán ra ngay: “Còn chưa tỉnh?”
Ba chữ này chậm rãi truyền đến bên tai, Đào Ấu Tâm mất mấy giây để tiêu hoá rồi đột nhiên mở mắt, đầu óc trong phút chốc cũng bừng tỉnh: “Hứa Gia Thời?”
“Tám rưỡi rồi đấy.” Anh nhắc nhở ở đầu dây bên kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
