Ngày 19 tháng 9, trời nắng.
Thì ra anh cũng giống em.
[Nhật ký quan sát thanh mai]
Tô Mạt có ý định nối dây tơ hồng, hai người vẫn luôn trò chuyện suốt đoạn đường về tới phòng ngủ của ký túc xá, còn bị hai người bạn cùng phòng khác nghe được.
Lộc Tây Kiều đeo mắt kính tò mò hỏi: “Cậu có ảnh chụp của cậu ấy không?”
Những lời này có thể nói là vô cùng tinh túy, Tô Mạt lấy ra một bức ảnh của Phó Vân Cảng từ trong cuốn album thời cấp ba, dù là ảnh chụp một mình hay là ảnh chụp chung thì chắc chắn cậu ấy đều là người đẹp trai nhất trong đó.
Không hổ danh là hot boy của trường.
“Vừa rồi cậu vẫn luôn nói về bạn học cấp ba của mình, cho nên tớ không dám ngắt lời.” Tô Mạt cũng thuộc kiểu người nói nhiều, nhưng so với Khúc Thất Thất hay nói lảm nhảm thì khác nhau, giọng nói và khuôn mặt của cô ấy vẫn luôn rất bình tĩnh, lúc mở miệng nói chuyện thì giống như hòa thượng niệm kinh, vừa nhẹ nhàng vừa dông dài.
“Tớ xin lỗi.” Tô Mạt thở dài: “Vậy tớ sẽ từ chối cậu ấy vậy.”
“Này, đợi đã.” Lộc Tây Kiều đưa tay ngăn cản: “Tớ khá thích kiểu thế này, hay là cậu giới thiệu cho tớ nhé?”
“Hả?” Tô Mạt quay đầu lại nhìn, Lộc Tây Kiều có một khuôn mặt khá trẻ con, dáng người thon thả, trông nhỏ nhắn xinh xắn, so với Phó Vân Cảng to lớn thì tạo thành sự tương phản rất đáng yêu.
Sự kết hợp như vậy, có vẻ như cũng không tệ lắm?
Sau khi các cô gái thảo luận xong, Tô Mạt chủ động hẹn gặp Phó Vân Cảng vào thứ bảy.
Lúc Phó Vân Cảng nhận được tin nhắn, thì trong ký túc xá nam mới xuất hiện một màn kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
