Ngày 8 tháng 3, trời đầy nắng.
Tim đập khi nhớ em.
[Nhật ký quan sát thanh mai]
Mọi người nhìn theo hướng của ngón tay anh, khoanh vùng mục tiêu trong điện thoại, Tạ Nhiên nhanh tay giật lấy và ấn vào nút bên sườn.
Màn hình sáng lên, trên màn hình khóa chỉ hiện lên một con cá voi.
“Không có gì cả.” Tạ Nhiên thấy không thú vị nên cất điện thoại vào: “Hay là cậu say thật rồi đó.”
Hứa Gia Thời thong thả nhét điện thoại vào túi áo, không trả lời.
Một loạt hành động đó chứng minh rằng bí mật này đến Khúc Thất Thất cũng không đoán được.
“Phù, phù, phù,…”
Khúc Thất Thất âm thầm ra ấm hiệu cho hai người họ, ý bảo họ nên rút lui.
Ba người lấy lý do đi nhà vệ sinh để đi khỏi phòng hát, tìm một nơi an toàn để cùng nhau thảo luận: “Bây giờ nên làm gì?”
Khúc Thất Thất hỏi: “Cá voi mang ý nghĩa gì?”
Đào Ấu Tâm lắc đầu ra ý nói không biết, chỉ nghĩ ra: “Có lẽ là ảnh hôm qua chụp khi đi công viên nước.”
“À…” Khúc Thất Thất làm mặt quỷ: “Không lẽ là thích người mà cùng cậu ấy đi xem cá voi?”
“Phụt…” Đào Ấu Tâm bật cười: “Người đi xem cá voi với anh ấy là tớ mà…”
Đột nhiên cô ngừng lại và hiểu ra: “Cậu cho rằng anh ấy thích tớ?”
Loại logic đáng chết này hình như có chút xiêu vẹo.
Bởi vì Hứa Gia Thời lề mề không tỏ tình, người có miệng lưỡi như Khúc Thất Thất nhất thời không biết có nên tiếp tục đẩy thuyền hay không.
“Không đúng.” Giang Thư Dư đột nhiên thò đầu qua, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Đào Ấu Tâm và nghiêm túc phân tích: “Phản ứng đầu tiên của cậu là Hứa Gia Thời không thổ lộ với cậu mà không phải là hai người các cậu không thể tiến tới với nhau.”
Trong lòng Đào Ấu Tâm hốt hoảng khi bị nói như vậy, giống như đi trên bẫy, mỗi bước đều rất lo lắng.
“Có, vấn đề gì à?” Cô bất an hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
