Ngày 28 tháng 8, trời trong xanh.
Anh chỉ cảm thấy mặt mình hơi nóng.
Thuận theo tầm mắt của cô, Hứa Gia Thời rũ mắt xuống, liếc nhìn cổ áo rồi giả vờ đưa tay miết cổ áo hai cái: “Vào đi.”
Bầu không khí đông cứng lại hồi nãy cuối cùng cũng bị phá vỡ, Đào Ấu Tâm liếm môi, bừng tỉnh: “Lúc nãy em có gọi điện thoại nhưng không ai nghe máy, nhấn chuông cửa mãi mà cũng không có ai trả lời, bên ngoài lại quá nóng nên em mới tự mở vào nhà.”
Cô chậm chạp giải thích hành vi của mình, Hứa Gia Thời cũng không để ý: “Lưu dấu vân tay của em là để em có thể tùy ý ra vào mà.”
Đào Ấu Tâm gật đầu liên tục, ánh mắt không được tự nhiên mà nhìn xung quanh, không biết phải nói gì.
Hứa Gia Thời rót một cốc nước từ máy lọc nước, đưa tới trước mặt cô: “Trời nóng, uống miếng nước đi.”
Vừa rồi anh vẫn chưa cài cúc áo nên khi đưa tay ra, cổ áo cũng theo đó mà mở ra trước mặt Đào Ấu Tâm.
Tay cô run lên, suýt chút nữa thì đã làm đổ cốc nước.
Cánh tay thon dài, mạnh mẽ cùng với cơ bụng như ẩn như hiện khiến người ta không nhịn được mà muốn tìm hiểu nghiên cứu thứ lại bị che đi một nửa kia.
Sao, sao, sao lại như thế này!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
