Nếu đột nhiên có một người khác thường xuyên xuất hiện ở bên cạnh Hứa Gia Thời, chắc chắn cô sẽ rất buồn.
Không dám tưởng tượng hình ảnh đó.
Giá như họ có thể thế này đến hết đời thì tốt rồi.
Dự kiến thi cuối kỳ vào đầu tháng 7, thi ở Dance Studio vào cuối tháng 7. Đào Ấu Tâm lo cả hai bên, đầu óc toàn là học và nhảy.
Hôm nay cô tới sớm hơn chút, cửa kính của Dance Studio mở rộng, đang định đẩy cửa vào thì nghe thấy bên trong có người nói chuyện nhắc tới tên cô.
“Lần trước cậu thấy không? Lúc cô giáo tuyên bố Đào Ấu Tâm nhảy chính, mặt Khương Mộng Hân tái mét ra.”
“Có chứ, lúc đấy tớ đứng ngay bên cạnh cậu ấy, lúc trước còn nghĩ cô sẽ chọn cậu ấy, dù gì cậu ấy cũng là người giành được nhiều giải thưởng nhất của phòng nhảy chúng ta mà.”
Từ Lộ đúng là một trong những người bàn tán về cô, có quan hệ thân thích với cô Mẫn dạy nhảy hiện đại.
Chuyện liên quan tới vinh dự của Dance Studio, đương nhiên sẽ không do một thầy cô nào quyết định, cô ấy không được chọn, đương nhiên là do năng lực không đủ.
Từ Lộ bị tiếng chất vấn bất ngờ của cô làm sặc, nhất thời không biết nên nói thế nào.
Đào Ấu Tâm chuyển sang một người khác: “Còn có Lý Văn nữa, cậu chỉ vào sau tớ hai năm, trong sáu thầy cô dạy nhảy có bốn người là sau này mới tới, sao vậy, cậu không quen họ sao?”
Lý Văn bị nói cho không biết nên phản bác thế nào.
Sao trí nhớ của Đào Ấu Tâm lại tốt như vậy, ngay cả cô ta tới đây khi nào cũng biết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
