“Hai người các cậu giận dỗi nhau không phải là để cho người ta thừa nước đục thả câu à?” Tạ Nhiên tan nát cõi lòng thay cho đôi thanh mai trúc mã này.
Gần đây, thông qua nhiều nguồn khác nhau, cậu ấy được biết rằng Đào Ấu Tâm và Hứa Gia Thời bất hòa.
Đang định cười nhạo hai người bọn họ nhưng ngoảnh mặt lại lại nghe nói Châu Triệt Ngôn càng lúc càng thân thiết với Đào Ấu Tâm thông qua mối quan hệ bạn cùng bàn, thế là Tạ Nhiên ngay lập tức chuyển mục tiêu, chĩa mũi dùi vào “kẻ thù cũ” của mình.
Cậu ấy không còn nhắm đến Châu Triệt Ngôn nữa nhưng cũng không muốn “kẻ thù tiền nhiệm” của mình được sống vô tư, tự mãn nếu không thì sẽ thể hiện ra là cậu ấy quá vô dụng.
Vì thế cậu ấy dùng hết sức động viên Hứa Gia Thời ra tay: "Hứa Gia Thời, cậu nói một câu đi xem nào, tôi sẽ giúp cậu tìm cách dỗ Đào Ấu Tâm quay lại."
Hứa Gia Thời không chớp mắt, lạnh lùng nói: “Không cần.”
“Không cần?” Tạ Nhiên nhướng mày: “Nghe nói Đào Ấu Tâm gần đây ăn không ngon, ngủ không yên, người gầy đi một vòng rồi.”
Tối qua sau khi tan lớp tự học buổi tối về nhà, anh tình cờ nghe thấy mẹ mình trò chuyện với Phó Dao Cầm, Phó Dao Cầm kể rằng do dạo gần đây tập nhảy nên con gái bà rất quan tâm đến vóc dáng, lúc đứng lên cân và phát hiện ra là mình đã tăng một cân, Đào Ấu Tâm chợt cảm thấy như bầu trời sụp đổ.
“Ê, cậu vẫn quan tâm đến người ta lắm mà.” Tạ Nhiên không hề xấu hổ mà chỉ cảm thấy là mình lại tóm được điểm mấu chốt.
Hứa Gia Thời lười nói chuyện với cậu ấy. Anh thu dọn sách vở rồi rời khỏi lớp học.
Tạ Nhiên chu môi huýt sáo rồi nhanh chóng gửi tin nhắn cho "đồ đệ" trong điện thoại: Đầu đá ra khỏi hang, đầu đá ra khỏi hang.
Học trò: Over.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
