Trong bữa cơm, Phó Dao Cầm nhắc đến việc vợ chồng nhà họ Hứa ra nước ngoài du lịch, hỏi Đào Ấu Tâm có muốn mời Hứa Gia Thời sang nhà ăn cơm không.
Hóa ra, nếu trước đây cô không quấn lấy Hứa Gia Thời thì anh sẽ càng có nhiều thời gian tự do hơn.
Anh sẽ cùng những người bạn chơi bóng, gia nhập hội học sinh được các thầy cô ưu ái, và cả tùy ý sắp xếp thời gian nghỉ ngơi.
Hai người ăn ý duy trì bề ngoài bình tĩnh, mãi đến khi sóng gió cuối tuần ập đến hoàn toàn đánh nát lớp vỏ bọc đó.
Thứ bảy trời quang mây tạnh.
Một cậu chàng mặc áo hoodie màu xanh lam dựa bên cửa sổ, trên tay cầm một cuốn tiểu thuyết nước ngoài cực kỳ dày, bình tĩnh, chăm chú đọc.
Giai điệu cổ điển thư giãn khẽ vang vọng trong không gian, những từ tiếng anh tối nghĩa như một cuộn phim điện ảnh hiện lên trong não bộ, hòa vào ký ức.
Một tiếng chuông vội vàng vang lên thoáng chốc đã phá vỡ sự yên bình bên trong phòng làm việc.
Hứa Gia Thời chậm rãi đi đến cạnh bàn, lướt qua màn hình di động, bên trong vang lên âm thanh có phần hả hê cười nhạo của Tạ Nhiên: "Hứa Gia Thời, hình như cậu bị người ta đào góc tưởng rồi."
Năm giờ chiều, Tạ Nhiên vội vàng đi trên đường đến lớp nhảy đường phố, khi đi qua tòa nhà cách vách thì ngoài ý muốn bắt gặp hai bóng dáng quen thuộc.
Cậu ấy vẫn biết lớp vũ đạo của Châu Triệt Ngôn nằm trong tòa nhà cách vách, không hiểu sao Đào Ấu Tâm lại xuất hiện ở đây.
Thân là một tình báo viên nhạy cảm, trước hết cậu ấy báo tin tức này cho người anh em tốt của bản thân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
