Ngày 15 tháng 4, trời mưa.
“Anh ấy đi vào thật kìa.” Đào Ấu Tâm nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào bóng lưng màu lam nhạt của thiếu niên, trên mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Tâm Tâm, cậu có nghe nhầm hay không thế? Nào có ai lại đến trường để hẹn hò đâu chứ.” Là chê bên ngoài kém sang chảnh hay là chê giám thị của trường chưa đủ nghiêm khắc.
“Nhưng mà giờ lại đến trường thì cậu có cảm thấy rất kỳ lạ không?” Gặp phải kiểu chuyện như này, đầu óc Đào Ấu Tâm nhanh chóng nảy số.
Khúc Thất Thất gật đầu phụ họa: “Cũng có lý, hay là chúng ta quan sát thêm chút nữa nhé?”
“Đi thôi.” Đào Ấu Tâm kéo tay bạn thân, cả người ngập tràn khí thế đấu tranh anh dũng.
Bên trong khuôn viên trường, Hứa Gia Thời đang ở cùng Trình Tử Nghi, ngoài ra còn có hai thành viên khác trong hội học sinh, họ phụ trách quay phim và hậu cần.
Trình Tử Nghi là người phỏng vấn nên cũng sẽ xuất hiện trên ống kính, trong tay cô ấy đang cầm kịch bản phỏng vấn, nói với Hứa Gia Thời: “Những vấn đề sẽ phỏng vấn là những câu hỏi mà tôi đã gửi cho cậu, tôi đã đọc qua các câu trả lời của cậu, đều khá ổn, lát nữa khi đối diện với máy quay cứ làm theo trình tự, trả lời sai hoặc có đôi chút khác biệt về nội dung cũng không sao, đến hậu kỳ chúng ta sẽ ghi âm cắt ghép vào sau.”
Người quay phim đã lựa chọn địa điểm ghi hình từ trước, ngay dưới những hàng cây to lớn râm mát, ánh sáng mặt trời lúc 3 giờ chiều xuyên qua tán lá rọi lên gương mặt trong trẻo của chàng thiếu niên.
Khi bắt đầu quá trình quay phim, Trình Tử Nghi giơ chiếc microphone có logo của trường, giả bộ như đang phỏng vấn, lúc máy quay chuyển sang Hứa Gia Thời, anh đã trả lời mọi câu hỏi một cách trôi chảy và bình tĩnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
