Mộc Nhiên nào hiểu gì về máy thật máy giả, năm 2000 cô còn chưa đến 10 tuổi, chỉ nhớ lúc đó bố cô dùng điện thoại Motorola, hồi học cấp hai, thì Nokia đầy đường, ấn tượng sâu sắc nhất là cái máy đó rơi vỡ tan tành lắp lại vẫn dùng được, rất trâu bò.
Nếu người đầu bên kia hộp trang điểm, thực sự là người của năm 2000, vậy tặng anh một chiếc Nokia là vừa đẹp. Nếu là kẻ lừa đảo, thì xem bước tiếp theo người đó nói gì.
Nhưng mà, phải là loại lừa đảo nào, mới có thể tiên tiến như vậy chứ? Chỉ riêng cái hộp trang điểm có thể truyền vật này? Mất bao nhiêu chi phí nhỉ?
Mộc Nhiên thực sự không nhịn được, lại chạy đến tiệm trang sức hôm qua mua hộp trang điểm, ông chủ vẫn ở đó, vẫn là miếng ngọc đó, hình như tiến độ hôm nay nhanh hơn hôm qua một chút.
"Ông chủ, ông còn nhớ tôi không? Hôm qua mua hộp trang điểm ở chỗ ông."
"Sao? Hàng bán rồi, miễn đổi trả." Ông chủ nhìn Mộc Nhiên, lập tức xụ mặt.
"Không phải, tôi không đổi trả, tôi chỉ muốn hỏi, ở đây ông còn hộp trang điểm nào không? Tôi muốn mua thêm một cái để tặng người khác."
"Còn hả? Tôi đi đâu tìm được người đầu to như cô nữa? Hết rồi."
Chú à, khi chú nói như vậy, không cân nhắc đến cảm nhận của người trong cuộc sao?
Mộc Nhiên bị đả kích một vạn điểm.
Về đến nhà rồi, đầu óc vẫn toàn là, đầu to, đầu to, đầu to...
Không nhịn được soi gương, đầu cô không to mà...
Sắp đến chín giờ rồi, còn có hẹn nữa.
Mộc Nhiên quyết định, gọi người đầu bên kia hộp trang điểm là bạn qua thư.
Không biết hôm nay lại có thu hoạch mới gì đây?
Mà này, 18 năm trước? Có thứ gì đến bây giờ, vô cùng đáng giá không nhỉ?
"Chào buổi tối. Hôm nay tôi ra ngoài mua cho bạn một chiếc điện thoại, Nokia 3310, ông chủ nói mẫu này ra mắt năm 2000, chắc bạn dùng được nhỉ. Bạn thử xem?"
Vừa đến 9 giờ, Mộc Nhiên lập tức bỏ điện thoại vào hộp trang điểm.
Đã nói muốn cảm ơn người ta rồi, thì phải làm cho được chứ.
"..."
"Sao thế?" Mộc Nhiên không hiểu ý nghĩa của dấu ba chấm.
"Tôi dùng không được." Cùng với tờ giấy, Cố Phi lại trả điện thoại cho Mộc Nhiên.
"..." Lần này đến lượt Mộc Nhiên gửi dấu ba chấm.
"Tại sao dùng không được?" Không hiểu thì hỏi, là một thói quen tốt.
"Không biết gọi cho ai, người thân ở nhà không ai có điện thoại." Cố Phi phát hiện ra đầu bên kia hình như hơi ngốc, đành phải nói thật.
"Vậy à... Vậy thì bạn cứ giữ lấy đi, vài năm nữa, điện thoại sẽ phổ biến, khi nào nhà ai cũng có điện thoại thì bạn dùng." Mộc Nhiên nghĩ ngợi, lại bỏ điện thoại vào.
"Không có công, không thể nhận được." Điện thoại lại được trả lại.
"Cảm ơn bạn đã trả lại đồng hồ cho tôi. Hơn nữa, bây giờ chúng tôi đã dùng 5G rồi, chiếc điện thoại đó quá cũ, tôi cũng dùng không được. Không thể lên mạng, không thể chơi game, không làm được gì cả. Tôi là người không có Baidu và Taobao thì không sống nổi quá ba ngày." Cô giữ một chiếc điện thoại cổ làm gì chứ, đã mua rồi thì thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


