Còn khoảng 10 ngày nữa mới bắt đầu học kỳ mới, số người về trường sớm như vậy cực kỳ ít. Cố Phi vốn định về để bán hàng rong, lúc đặt vé vẫn chưa có được hộp trang điểm. Bây giờ, ngoài việc ban ngày tiếp tục đi bán trái cây, rau củ, buổi tối lại có thêm hoạt động mới, phải xem hết đống tài liệu học tập mà Mộc Nhiên đưa, còn nữa, người bạn qua thư xuyên không đã bị gián đoạn hơn 10 ngày, cũng phải tiếp tục nói chuyện lại thôi.
"Chào buổi tối. Tôi đã lên một vài kế hoạch, cô xem qua tham khảo nhé?"
Không chút khách sáo, Cố Phi đi thẳng vào vấn đề.
"Được thôi."
Mộc Nhiên cũng rất tán thành cách làm đơn giản và trực tiếp này.
"Những thứ này tôi thực sự không rành. Các trang thương mại điện tử lớn đều bán theo giá thị trường, thông tin trên diễn đàn cũng không đầy đủ. Ngày mai tôi đến chợ điện tử hỏi thử xem."
"Được. Ngoài ra, thứ tôi có thể nghĩ đến để giữ giá trị chính là vàng. Không biết cô có thêm tài liệu nào không. Nếu việc kinh doanh điện thoại và USB khả thi, tiền kiếm được chúng ta chia đôi, một nửa của cô, tôi sẽ mua vàng hết rồi gửi qua cho cô, được không? Chỗ tôi vàng bây giờ là 95 tệ một gram, mua nhiều có thể mặc cả. Bạn xem giá bên đó có giảm không."
Anh em ruột thịt cũng phải tính toán rõ ràng, vẫn nên nói rõ chuyện phân chia lợi ích trước, nếu không, người ta lấy đâu ra động lực làm việc.
"Được. Cứ làm theo lời anh nói đi. Anh chờ tin của tôi."
Người này cũng được, không báo cáo tình hình sai lệch. Mục tiêu giao dịch của Mộc Nhiên vốn cũng là trang sức và vàng, cô đã sớm tra giá vàng khoảng năm 2000, đúng là ở mức giá đó.
Người ta chân thành, tất nhiên Mộc Nhiên cũng sẵn lòng tạo điều kiện thuận lợi.
Để tiết kiệm thời gian, ngày hôm sau, Mộc Nhiên không lái xe, buổi chiều còn cố ý xin nghỉ phép.
"Chị ơi, cho em hỏi, ở đây mình có điện thoại nào chức năng tương tự Nokia 3310 không ạ?"
Mộc Nhiên tìm một cửa hàng nhỏ kèm cả tiệm sửa chữa trong chợ điện tử, nhìn là biết loại đã mở nhiều năm, người trông coi là một chị gái khoảng hơn bốn mươi tuổi.
"Ối, em gái, sao em lại tìm loại máy cũ thế? Đóng phim à?"
"Không phải ạ, nhà em có người họ hàng, tuổi đã cao, hơi bị đãng trí tuổi già, gần đây cứ hay nhắc đến cái Nokia hồi đó ông ấy dùng, nên em mới nghĩ tìm thử xem, để thỏa lòng mong ước của ông ấy."
Cố - bị đãng trí tuổi già - Phi: ...
"À, ra vậy. Chỗ chị điện thoại cho người già thì loại nào cũng có, loại chức năng đơn giản nhất cũng có mấy kiểu, Nokia cũng có, em xem thử có dùng được không?" Chị gái vừa nói, vừa nhanh nhẹn lấy từ trong quầy ra 4-5 mẫu điện thoại, có nhãn hiệu Mộc Nhiên nhận ra, có cái cô chưa từng nghe tên, trong đó có hai mẫu Nokia, nhìn kiểu dáng cũng là đời cũ, chức năng cũng cũ, lại còn pin chờ siêu lâu đến tận 20 ngày.
"Đây có thật là Nokia không ạ?" Mộc Nhiên chọn ra một cái điện thoại trông cũ nhất. Nhìn khá giống 3310. Hỏi chị chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
