Công ty thương mại điện tử? Làm gì vậy? Alibaba? Không phải là chuyện cổ tích sao? Cái tên này, không phải đang đùa chứ? Tencent lại nằm trong top 50? Chỉ với một công cụ trò chuyện, lại có thể mạnh hơn cả Haier? Không phải bịa đặt chứ? Làm thế nào mà làm được vậy?
Cố Phi đầy đầu dấu chấm hỏi, dù là sinh viên giỏi, anh cũng ngớ người.
"Bạn biết GOME không?" Cố Phi nghĩ hồi lâu, lại thử hỏi một câu, tổng giám đốc Hoàng là nhân vật nổi tiếng, sao lại không có trong danh sách?
"Biết chứ. Công ty nhỏ." Mộc Nhiên trả lời một cách đương nhiên, cửa hàng GOME ở Lăng Thành bây giờ không còn nhiều nữa, mấy năm trước còn nhiều hơn một chút.
"..." Cố Phi bỗng nhiên thấy tiếc cho giám đốc Hoàng.
"Tôi vừa tra lịch vạn niên, bên đó sắp đến Tết rồi đúng không." Cuối cùng Mộc Nhiên cũng tìm được một chủ đề để nói.
"Ừm, còn ba ngày nữa."
"Chắc bạn là con trai nhỉ?" Người này quan tâm đến vấn đề tài chính, lại còn học máy tính, chắc là con trai nhỉ? Nhưng mà, con trai mà dùng hộp trang điểm?
"Còn bạn?" Cố Phi không phủ nhận mình là con trai, nhưng không chắc chắn giới tính của đối phương, nói chuyện thì giống con gái, nhưng anh không dám chắc.
"Bạn là người Lăng Thành à?" Hôm qua còn nói mình đang đi học đúng không? Vậy là, không phải sinh viên đại học? Là học sinh cấp 3? Hay học sinh cấp 2? Hay là học sinh tiểu học? Ờ... Tiểu học thì chắc không phải, chữ viết này, ít nhất cũng phải trình độ học sinh cấp 2 trở lên.
"Không phải, tôi học đại học ở Lăng Thành." Dù sao Cố Phi cũng là thiếu niên 17 tuổi, không có nhiều sự đề phòng như Mộc Nhiên sống trong môi trường đầy rẫy trò lừa đảo.
"Chưa được nghỉ đông à? Không về quê ăn Tết à?" Cuối cùng Mộc Nhiên cũng tìm được một điểm đáng ngờ.
"Không mua được vé tàu." Cố Phi không muốn giải thích tình hình kinh tế của mình với một người mới quen.
"À, hiểu rồi." Mộc Nhiên không nghĩ nhiều, ai cũng từng lên đại học, lúc đó hầu hết bạn cùng lớp cô cũng đều là người ngoại tỉnh, mỗi năm nghỉ đông hè việc tranh giành vé là một cuộc chiến khốc liệt, còn có bạn Tết cũng không về được nhà, không phải chuyện gì mới lạ.
"Son môi của cô, hôm qua quên không trả lại. Điện thoại tạm để ở đây, sau này tôi kiếm đủ tiền sẽ trả tiền cho cô. Còn nữa, có thể phiền cô giúp một việc không? Có thể giúp tôi mua mấy cuốn sách tham khảo lý thuyết cơ bản về máy tính không? Đặc biệt là liên quan đến ngôn ngữ C. Được không? Tất nhiên, bên này nếu có gì cô cần, cô cũng có thể nói với tôi, tôi sẽ cố gắng tìm cách. Tôi nghĩ, đã có cái hộp trang điểm kỳ diệu này rồi, chúng ta đừng lãng phí ý tốt của ông trời, phải không?"
Cố Phi gửi qua nửa trang giấy, cùng với nửa cây son môi mà trước đó Mộc Nhiên đã gửi sang. Và một trăm tệ, có lẽ là tiền mua sách tham khảo?
Mộc Nhiên nhìn tờ một trăm đó mà thở dài, lâu lắm rôi cô mới thở dài.
"Tài liệu ngày mai tôi gửi cho anh. Tiền thì thôi, bên chúng tôi không lưu thông tờ này nữa. Để tôi tra cứu tài liệu, xem có thể dùng thứ gì có giá trị thực dụng hơn mà anh tìm được để đổi không."
Mộc Nhiên ngày càng tin rằng bên kia thực sự là người năm 2000, không thì ai lại không việc gì giữ tiền đã không lưu thông nữa, còn là tiền thật. Còn nữa, ngôn ngữ C là gì? Cô hoàn toàn không có khái niệm gì cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

