Đã từng yêu? Câu trả lời kiểu gì vậy?
Bạch Sùng ngơ ngác một giây rồi vội vàng truy hỏi: “Thế là ý gì?”
“Không phải cô cũng định tới thành phố B tòng quân hay sao? Chúng ta tới căn cứ gần đây bổ sung chút vật tư, nghỉ ngơi một chút thì tốt hơn.”
Diệp Trần gật đầu: “Được.”
Diệp Trần bị trẹo chân, Bạch Sùng cõng Diệp Trần suốt cả quãng đường. Giờ anh ta không có dị năng, cứ đi được một đoạn lại phải dừng lại nghỉ một lúc. Trên người Bạch Sùng có chút đồ ban nãy lấy được ở siêu thị. Hai người ngồi ở rìa đường, Diệp Trần lục tung lên chọn được một lon cá hộp.
Bạch Sùng nhìn cô ăn cá đóng hộp, bỗng nhớ tới con mèo của mình.
“Tôi có một con mèo,” Bạch Sùng vừa ăn vừa thở dài, “không biết nó thế nào rồi.”
Diệp Trần giật giật vành tai, vốn định nói cho Bạch Sùng biết nhưng nghĩ một đằng nói một nẻo, liếm liếm ngón tay bảo: “Đã là mạt thế rồi còn bận tâm một con mèo hả?”
“Thế thì có gì không được?” Bạch Sùng cười tươi, hàm răng sáng loáng, “Thịt mèo rất ngon.”
Diệp Trần sửng sốt, ngẩng đầu lên, không thể tin nổi, Bạch Sùng nuôi cô, hóa ra là vì… ăn?!
Thấy vẻ mặt choáng váng của Diệp Trần, Bạch Sùng lập tức bảo: “Đùa thôi, mèo con đáng yêu như thế, tôi không ăn đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
