Tần Mộc thấy khuôn mặt nhỏ của em gái nhăn thành một cục, không khỏi xoa đầu cô: “Đừng lo, không sao đâu."
Tiếp theo, tiếng kêu rên trong lòng Tần Dĩ Dạng vang lên.
[Không, rất có sao đó!]
[Đói quá! Mình đói quá! Nhiều người vây quanh thế này, mình gọi đồ ăn cũng không chen vào được!]
[Được thôi,]
[Nguyên văn: Cha mẹ Tần Mộc đều đã mất, anh ấy được nhà họ Tần nuôi dưỡng từ nhỏ.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
