Vương Minh Dương ngả lưng ra chiếc ghế hạng sang làm bằng da thật, vừa cười vừa nói: “Lão Ngô, người này là bạn tôi, nếu như tôi nói thân phận của ông thì ắt hẳn bạn tôi sẽ cảm thấy khó xử. Ông tới Thượng Hải được không? Chắc ông cũng đã xem tin tức trên mạng, đã biết bạn của tôi đoán mệnh chính xác thế nào.”
“Khỏi đi, chẳng qua chỉ là đi xem bói thôi mà. Bởi vì, lần trước nghe cậu nói thật thần kỳ, gần đây tôi có một chuyện lớn nên định tìm chút may mắn.” Ngô Văn Cương tùy ý nói nhưng trong giọng nói đầy khinh bỉ.
“Haizzz! Không tin thì tùy, không biết sẽ hối hận chuyện gì nhỉ? Đúng là có hơi tò mò rồi.”
…
“Lâm đại sư, ý của ngài là bảo tôi đi phỏng vấn vào ngày cuối cùng sao?” Mặt mũi Lưu Ngang Tinh đầy tò mò hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



