Quả là ngạo mạn và rất là phóng túng.
Lâm Phàm không trả lời, hắn cảm thấy hơi căng thẳng hồi hộp, nếu điều này thực sự xảy ra tuyệt đối sẽ rất bi thảm.
Nhưng bây giờ người ta đã bắt nạt đến tận cửa thì đương nhiên không thể nhịn. Đánh không nổi người khác cũng không sao nhưng nhất định không được hèn nhát.
Cái tên anh Quân này có vẻ rất trâu bò, vậy thì đợi lát nữa sẽ theo dõi anh chàng này sau.
“Đại ca đừng tức giận, chúng ta có chuyện muốn nói, ở đây nhất định là có hiểu lầm” Điền Thần Côn lập tức nở một nụ cười rồi tiến lên, ông ta nhanh chóng lấy ra bao thuốc lá Bạch Lợi Quần có giá 13 tệ.
“Cút xéo! Loại thuốc lá này mà ông cũng lấy ra được, ông cho rằng bọn tôi đến đây là để xin ăn sao?” Tên thanh niên ngạo mạn kia biểu lộ bộ mặt gợi đòn, chỉ với một cú tát đã khiến bao thuốc Bạch Lợi Quân mà Điền Thần Côn cầm trên tay bị hất văng xuống đất. Sau đó hắn ta giẫm lên điếu thuốc rồi đột nhiên dùng sức vặn vẹo nó một cách đầy thô bạo.
“Lão già, ông còn dám nói nhảm, ông đây sẽ đập vỡ mồm ông đấy, có tin không?” Tên này chỉ thẳng vào mũi Điền Thần Quân, cao ngạo nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


