"Đây là muốn chúng ta cạp đất mà ăn mà! Nếu ngày hôm qua cậu chịu nhận một trăm vạn kia thì không phải bây giờ chúng ta có thể yên tâm hưởng thụ rồi sao?"
Cửa hàng ngay cả một con ruồi cũng không có, Điền Thần Côn mặt mày ủ rũ nói.
"Dù có cạp đất mà ăn thì cũng là tôi ăn trước, bản thân ông còn có tiền lương. Tôi không vội thì ông vội cái gì?" Lâm Phàm nhìn dòng người ra vào ở bên ngoài, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì.
"Thần Côn, tôi muốn cùng ông thảo luận một chút về kỹ năng bói toán." Lâm Phàm thuận miệng nói.
"Được, trao đổi ngang hàng, nâng cao trình độ." Điền Thần Côn lúc này đang rất chán, muốn tìm chủ đề để giết thời gian.
Lâm Phàm ngồi dậy, bắt đầu có chút hứng thú, giá trị bách khoa toàn thư bây giờ chỉ có nhiêu đây, cũng không tăng lên bao nhiêu, đặc biệt là kiến thức về bói toán, người bình thường thật đúng là không hiểu chút gì.
Điền Thần Côn vẫn còn hoài nghi về khả năng xem bói của Lâm Phàm, vào lúc này, Lâm Phàm đã lên tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
