Người xung quanh nghị luận sôi nổi còn Lâm Phàm và Vương Minh Dương lại đang giống như liều chết với nhau vậy. Ngay cả nội tâm hai gã thuộc hạ của hắn cũng giống như một đầm nước chết, tính tình bướng bỉnh của ông chủ con mẹ nó lại đến nữa rồi.
Đối với ông chủ này, bọn họ thật lòng ủng hộ, tuy rằng bá đạo nhưng lại nghĩa khí. Ai đối với hắn thật lòng thật ý thì hắn đối với người đó tốt đến mức làm cho người đó cảm thấy thế giới này đến cả cha mẹ cũng không tốt bằng hắn.
Bộp!
Lúc này, Vương Minh Dương cầm chiếc hộp lên, đặt vào trong ngực Lâm Phàm: "Hôm nay anh phải thu tiền này cho tôi, chúng ta đi.”
Giờ phút này, Lâm Phàm lập tức túm lấy Vương Minh Dương: "Tôi không có khả năng nhận số tiền này, anh cầm về đi.”
"Anh buông tay ra cho tôi." Vương Minh Dương khẽ cáu, chỉ tay vào mặt Lâm Phàm nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)