“Không được rồi, tiểu Phàm chính là ân nhân của nhà mình đấy. Không được, không được tối nay phải đi kiếm cậu ta, cần phải xin lỗi cậu ta. Ngoài ra còn phải thêm một phần quà tạ lễ nữa, cái này...”.
Thím Chương càng nói càng phấn khích, như thể Lâm Phàm là phật tổ xuống thế, bà có thể sẵn sàng quỳ xuống khấu đầu bái lạy vậy.
Đột nhiên!
“Tôi hiểu rồi Thím Chương nói tiểu Phàm có nói đến khí ga có nghĩa là đã xem ra điều gì rồi, nhưng mà đột nhiên không nhắc đến nữa, đó chính là thiên cơ không thể tiết lộ. Tôi có xem qua một cuốn sách, mỗi người đều có số, nếu như tiết lộ thiên cơ thì khó bảo toàn được mạng sống.”
“Lão Trương nói rất có đạo lý, bà là người nghiện đánh mạt chược, một khi đã vào ván rồi làm gì có chuyện dừng lại chứ, chắc chắn tiểu Phàm đã làm gì đó để khiến bà phải quay về rồi đó nha.”
“Cũng đúng đấy, thật không nghĩ ra tiểu Phàm lại là người có năng lực như vậy, mai phải đi xem mới được”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
