“Trung Hưng con làm cái gì vậy” Thím Chương nhìn thấy con trai đánh người thì ra tay ngăn cản.
Đây là Thượng Hải nếu như đánh người cảnh sát đến cho dù là tay bị xước một chút cũng tính là bị đả thương đấy. Nếu đến đồn cảnh sát, nhẹ thì tốn 1-2 vạn, nếu không đền tiền thì cũng bị giam 3-4 tháng.
“Nhóc con tao cảnh cáo mày, mày còn nói bậy nữa thì tao sẽ đánh chết mày đấy.” Mao Trung Hưng hung hăng hét lên. Đối với Mao Trung Hưng thì con gái là tất cả, vì vậy ai cũng không được nói xấu huống hồ là nguyền rủa con bé.
Lâm Phàm ôm bụng, một cú đá này cũng đau muốn chết rồi, nhưng ngẫm lại cũng không sao, sau đó hắn lắc đầu nói: “Tôi đã cố gắng hết sức rồi, nói thì cũng đã nói rồi”.
Lâm Phàm không muốn nói gì nữa, chỉ đành lắc đầu rồi đi về phía ngôi nhà.
Lâm Phàm liếc mắt nhìn lão Vương, lão Vương đứng ở một bên cười một cách đầy hả hê. Không sao cả, liếc mắt một cái thì hắn đã biết ngày mai lão Vương nhà bên thế nào cũng bị đánh.
Trong phòng, Lâm Phàm nằm trên giường suy nghĩ về chuyện tương lai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
