Bên ngoài động phủ của Chung Nhạc, năm, sáu vị Luyện khí sĩ Kiếm Môn đang thủ sẵn ở nơi đó. Từ trận quyết đấu Vô Cấm Kỵ tới nay đã hơn ba tháng, theo lý mà nói, tư chất có kém đến mấy cũng dư sức hiểu được linh trong khoảng thời gian này. Mà Chung Nhạc mà bọn họ đang đợi mãi không hề xuất hiện. Các Luyện khí sĩ khác đã đợi tới không còn chút kiên nhẫn nào, đều trở về động phủ của mình, chỉ còn từng này người là vẫn chờ đợi ở đây.
– Tên Chung Sơn thị kia rốt cuộc muốn trốn trong Linh Không Điện bao lâu nữa? Định ở tới chết ở nơi đấy luôn sao?
Một tên Luyện khí sĩ nói với vẻ bực dọc.
Một Luyện khí sĩ khác lắc đầu nói:
– Người này hẳn là nghe nói rằng bọn ta chặn trước động phủ, sợ hãi nên mới núp trong Linh Không Điện không dám ra ngoài. Đoán chừng phải chờ tới khi luyện thành thoát thai rồi mới dám xuất hiện!
Nay mùa xuân đã tới, hoa cỏ tươi tốt điểm thắm cả ngọn núi. Thiếu niên cất bước đi tới, ong bướm vờn quanh, chân đạp cỏ xanh, không dính chút bụi đất nào.
– Hẳn không phải là tiểu tử Chung Sơn thị kia rồi.
Đám Luyện khí sĩ thu tầm mắt lại, thầm nghĩ: “Chung Sơn thị là một thị tộc nhỏ, nhân số chưa quá trăm, sao có thể tạo ra kẻ phú quý như vậy? Kẻ này rõ ràng là công tử đại thị tộc rồi.”
Chỉ thấy thiếu niên quý phái kia đi tới trước động phủ của Chung Nhạc, kinh ngạc nhìn mấy Luyện khí sĩ kia, rồi gỡ ngọc bội bên hông xuống, đặt lên cửa động phủ. Mà tòa động phủ này lại ầm ầm mở ra, khiến đám Luyện khí sĩ nghẹn họng nhìn trân trối.
– Ngươi là người phương nào?
Mấy tên Luyện khí sĩ tỉnh ngộ lại, thấy thiếu niên đang định bước vào trong động phủ thì vội bước lên cản đường hắn lại:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)