Chung Nhạc phun ra một ngụm máu tụ, rồi cất bước bước đi. Mà ở nơi đó, thân hình nguyên thần Bái thần hoạt động như bay, vừa né tránh công kích của Liêu Nhận, vừa nhanh chóng tiếp cận Chung Nhạc. Hiển nhiên Bái Thạch Tùng cũng biết cái đạo lý bắt giặc phải bắt vua trước. Chung Nhạc nay đã bị thương nặng, thực lực không còn như trước nữa, chỉ cần giết hắn thì Liêu Nhận sẽ dừng tấn công.
– Bái tiên sinh cho rằng ngươi còn có thể động đậy ư?
Chung Nhạc lau đi vết máu nơi khóe miệng, lập tức dùng tâm niệm khiến nguyên thần Đại Nhật Kim Ô thúc giục tơ kiếm dây đàn. Chỉ thấy dây đàn kia càng lúc càng dài, phải tới ba dặm, gần như đạt tới cực hạn của nó. Tiếp theo đó, sợi dây đàn ấy nhanh chóng xoay tròn xung quanh nguyên thần Bái thần, như một cái tổ ong chụp xuống. Mà Liêu Nhận cũng đang không ngừng quay xung quanh Bái thần, đao quang chém xuống.
Không thể không thừa nhận rằng Bái Thạch Tùng khá thông minh, quả thực rất mạnh. Dưới sự điều hành của y, bốn mươi chín thanh đao chuyền đi chuyền lại trong tay năm mươi sáu linh cẩu và lang yêu, mà lại vô cùng nhịp nhàng, không hề lộ ra bất cứ sơ hở nào.
– Đúng là một tên Luyện khí sĩ Yêu tộc thông minh, khá là khó chơi.
Chung Nhạc lại ho ra máu, hắn ngẩng đầu lên, cười nói:
– Nhưng giờ ngươi đang bị bao vây, hơn nữa số lượng đao không đủ, không thể kéo dài lâu được, tỷ lệ mắc sai lầm của ngươi càng cao hơn.
Bái Thạch Tùng cười hắc hắc, nói:
– Với sự thông minh và năng lực khống chế của ta, sao có thể mắc sai lầm được? Ngươi đừng có đắc chí, những cường giả Yêu tộc khác sẽ nhanh chóng cảm ứng được khí tức phát ra khi ta và ngươi giao chiến. Ta chỉ cần chống đỡ tới khi cường giả Yêu tộc tìm tới là được, cũng chẳng mất quá nhiều thời gian.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
