- Con mẹ nó! Thần Dực Đao gãy rồi…
Chung Nhạc đặt mông ngồi bệch trên một khối băng, ngơ ngác nhìn cây đèn đồng trong tay mình. Gần phân nửa thanh Thần Dực Đao nằm trong không gian lưu trữ dầu thắp của cây đèn đồng, phần miệng đèn đã đậy lại, mà hơn một nửa còn lại của Thần Dực Đao thì soạt một tiếng biến mất trong hắc động, bị Tổ Linh Côn Bằng Tộc trên Mộc Diệu Tinh rút đi.
Lúc này, cái hắc động bắt đầu nhanh chóng thu nhỏ lại. Chung Nhạc có thể nhìn thấy tôn Tổ Linh phía bên kia hắc động tay cầm nửa thanh Thánh khí, đang nổi trận lôi đình. Đám Cự bá còn lại của Côn Bằng Tộc cũng đều đang nổi trận lôi đình, nhấc lên từng đạo từng đạo cuồng phong bạo vũ, lôi đình thiểm điện… tràng diện vô cùng đáng sợ.
- Thật sự bẻ gãy rồi…
Chung Nhạc liên tục rùng mình mấy cái, lẩm bẩm nói:
- Rốt cuộc Thần Dực Đao là Thánh khí, hay cây đèn nát này là Thánh khí đây? Không ngờ dễ dàng như vậy đã bẻ gãy Thần Dực Đao làm đôi rồi… Tân Hỏa! Tân Hỏa!
- Ta đã nhớ kỹ khuôn mặt của ngươi! Bất luận ngươi lẫn trốn nơi nào, cũng đều chạy không thoát sự truy sát của Côn Bằng Thần Tộc ta!
- Trên trời dưới đất, cửu u cửu tiêu! Bất kỳ địa phương nào đều không có chốn để ngươi dung thân!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
