Chung Nhạc hít vào một hơi thật dài, trong mắt đại phát tinh quang, cất bước tiến về phía tòa Thần Miếu phía trước, thấp giọng nói:
– Chứng minh ta có tư cách mang trên người Tổ huyết của Phục Hy Thần Tộc? Được! Vậy ta sẽ chứng minh một chút, bất luận là chủng tộc gì, ở trước mặt ta hết thảy đều là gà đất chó sành, không chịu nổi một kích! Trong cơ thể ta không chỉ lưu chuyển Thần huyết tôn quý nhất, mà trong huyết mạch còn có tinh thần truyền thừa xuống từ các đời lịch đại Thiên Đế! Là tinh thần kiêu ngạo nhất!
Chung Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy thân thể đám Long Thần này thật sự khổng lồ, là do không biết bao nhiêu đạo văn lộ Đồ đằng Long Tộc cấu thành. Hình tượng đám Long Thần này có chút bất đồng với rất nhiều Long Tộc Đông Hải. Huyết thống đám Long Thần này càng cao quý hơn, càng cổ lão hơn, hẳn là Tiên Thiên Long Thần Lôi Trạch thị.
Thanh âm Long Thần ngâm xướng ngập trời, huyền diệu thần bí. Long ngữ chính là ngôn ngữ Thời kỳ Viễn Cổ, tối tăm khó hiểu. Thân thể đám Long Thần kia vĩ ngạn, hẳn cũng không phải là Long Thần chân chính, mà là các loại đồ vật như là hình chiếu hoặc là lạc ấn, linh hồn…
Nơi này không có một bóng người, đám Long Tộc tiến vào nơi này trước đây hẳn cũng đã sớm tiến vào trong Thần Miếu rồi.
– Không biết khảo nghiệm của Tổ Long rốt cuộc là cái gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


