Kẻ thù của Chung Nhạc trong yêu tộc chắc chắn không ít. Trận huyết chiến ở Hãm Không Thánh Thành, số luyện khí sĩ yêu tộc chết trong tay hắn có tới hơn một trăm người. Mà trên đường tháo chạy mấy vạn dặm, cũng có thêm không ít luyện khí sĩ chết dưới tay hắn nữa. Có thể nói hắn đi đâu là có kẻ thù tới đó.
Chung Nhạc cùng mấy người Long Hạ Nhi nhàn nhã lên đường, trong thức hải vẫn tôi luyện Liêu Nhận, thỉnh thoảng cũng chỉ điểm cho bốn người họ tu hành. Đông Hoang lúc này đã có bắt đầu sục sôi, các lộ thế lực ở Hãm Không Thánh Thành đều có luyện khí sĩ tuyên bố phải lấy mạng hắn, thậm chí không biết từ đâu lại có tin thông báo phương vị chính xác của Chung Nhạc.
Không ít luyện khí sĩ đã xuất phát, còn có một số người từ lộ tuyến di chuyển của Chung Nhạc phát hiện điểm đến của Chung Nhạc chính là Hãm Không Thánh Thành thì liền tới đó giăng lưới đợi Chung Nhạc.
- Chắc Sư Bất Dịch vẫn đang bế quan tu luyện tham ngộ nhật đồng nguyệt đồng đồ đằng văn mà ta tuyền thụ cho, muốn bổ khuyết thần nhãm còn tàn khuyết của Yêu Thần Minh Vương Quyết, luyện thành Âm Dương nhị khí. Thế nhưng, rồi hắn sẽ phát hiện chẳng có ích gì thôi.
Chung Nhạc nhớ tới vị yêu tộc cự phách Sư Bất Dịch, vẻ mặt lộ tiếu ý. Không phải cứ có được nhật đồng nguyệt đồng đồ đằng văn là luyện thành nhật đồng nguyệt đồng, cũng không thể luyện thành Âm Dương nhị khí. Có thể khiến vị cự phách này tiêu tốn một hai năm vào việc vô ích này, hắn cũng thấy có chút đắc ý.
- Lão gia, phía trước có hồ, trong hồ rất nhiều hoa sen.
Long Thu Nhi đột nhiên ngạc nhiên, mừng rỡ chỉ về phìa trước:
- Lão gia mau nhìn kia, cảnh tượng thật đẹp!
- Hoa sen?
Chung Nhạc khựng người, ngẩng lên nhìn. Ba thiếu nữ còn lại cũng thấy hồ trước mặt, đã qua đó rồi. Long Hạ Nhi nói lớn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)