Chung Nhạc thở dài một cái. Vị Thủy Trưởng lão Thủy Tử An này thật sự không thể phán đoán ra được. Bất quá, sự đa mưu túc trí của kẻ này cũng khiến cho hắn bội phục không thôi.
Trải qua hai trận đại chiến này, đám cường giả Thần Tộc truy sát bọn họ không chết thì cũng là xoay người bỏ chạy. Suốt một ngày sau đó đều là trôi qua bình bình an an, không chút sóng gió nguy hiểm nào nữa. Dù sao, hai trận đại chiến bao vây tiễu trừ này chẳng những không thể lưu lại Chung Nhạc và Thủy Tử An, ngược lại khiến cho cường giả các Thần Tộc tử thương thảm trọng. Không có bất kỳ thu hoạch nào, mà cao tầng Thần Tộc tử vong cũng không phải là số ít. Chuyện này đối với đám Thần Tộc truy sát bọn họ mà nói cũng là một tổn thất thật lớn. Nếu đổi lại là một vài Thần Tộc nhân số ít một chút, sợ rằng mấy trăm năm cũng khó có thể khôi phục lại nguyên khí.
Lực phá hoại của một vị trí giả so với một vị cường giả thì đáng sợ hơn nhiều, nhất là khi vị trí giả này lại còn là một cường giả, như vậy sẽ càng đáng sợ hơn nữa. Mà Thủy Tử An chính là một người như vậy.
o0o
Chung Nhạc khẽ gật đầu một cái. Nơi này mặc dù vẫn là địa giới Tây Hoang, nhưng Đại Hoang đã không còn quá xa nữa. Xuyên qua một mảnh đầm lầy lớn phía trước chính là Sơn mạch Liên Vân, là một dãy hùng sơn trùng điệp ngăn cách giữa Đại Hoang và Tây Hoang, được xưng là có thể nối liền với tầng mây trên thiên không.
Xuyên qua Sơn mạch Liên Vân, chính là lãnh địa của Kiếm Môn Đại Hoang. Mấy ngày qua, Thủy Tử An hộ tống Chung Nhạc từ Tây Hoang trở về Đại Hoang, lao tâm lao lực rất nhiều, trong lòng hắn cũng cực kỳ cảm kích, cái nhìn đối với vị Trưởng lão Thủy Đồ thị này cũng hoàn toàn thay đổi.
- Không biết đám người Tả Đường chủ và Phong Trưởng lão như thế nào rồi? Có phải cũng tao ngộ sự truy sát của Thần Tộc hay không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)