Chung Nhạc tiến vào gian miếu đổ nát. Chỉ thấy tòa miếu điện này đã sớm hoang phế, lâu năm thiếu tu sửa. Bất quá, dựa vào nội dung trên các bức bích họa của gian miếu điện ngược lại có thể nhìn ra tình huống cường thịnh năm xưa của Thần Tộc này. Tại trung tâm gian miếu điện có một vị lão đầu tử run run rẩy rẩy chống gậy đứng đó, bên cạnh có một nàng nữ tử trẻ tuổi vịn tay hắn, ánh mắt tò mò nhìn về phía Chung Nhạc.
- Nàng nữ tử này chính là huyết mạch Anh Chiêu Thần Tộc cuối cùng còn lưu lại, năm xưa đã được Thủy Trưởng lão cứu mạng sao?
Chung Nhạc trên dưới quan sát một hồi, chỉ thấy bộ dáng nữ tử này khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi, so với chính mình còn lớn hơn một hai tuổi. Nữ tử kia cũng đang quan sát hắn, trong mắt lộ ra thần sắc hiếu kỳ. Nàng nhẹ nhàng khom người, nói:
- Anh Nữ bái kiến Nhân Tộc sư huynh! Xin thứ cho Anh Nữ không thể hành lễ gặp mặt. Nhân Tộc sư huynh, vì sao lại có nhiều cường giả truy sát ngươi như vậy?
Chung Nhạc cũng khom người hoàn lễ, nói:
- Ta nghịch khai năm đại Bí cảnh Nguyên thần, đã giết chết mấy gã đệ tử của Hiếu Mang Thần Tộc, cho nên mới khiến cho bọn họ truy sát!
- Ngươi cũng là Nhân Tộc nghịch khai năm đại Bí cảnh Nguyên thần, ngươi cũng sẽ trở nên lợi hại như vậy?
- Còn sớm lắm! Bộ dáng tiểu quỷ này đoản mệnh, không biết tới lúc nào sẽ chết lềnh bà lềnh bềnh rồi! Có thể sống tới ngày đó hay không vẫn chưa thể nói trước được!
Anh lão đầu chợt kịch liệt ho khan một trận, khẩu khí thở hổn hển nói:
- Hắc hắc… Thủy Tử An chưa chắc đã có thể bảo hộ được hắn!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
