Kim Khí đường chủ lắc đầu:
– Tiểu tử Chung Sơn thị kia rất tốt, sát khí tỏa ra là không ai có thể kháng cự. Các nội môn đệ tử khác nào có ai sánh được với hắn?
Tám vị đường chủ dường như không đồng ý lắm, Phong Sấu Trúc thấy hết biểu hiện của họ, cười khảy:
– Trước đây không lâu có tin từ Đông Hoang, Thánh Thành Chủ của yêu tộc Sư Bất Dịch thu nhận một long tộc làm quan môn đệ tử, tên là Long Nhạc. Luyện khí sĩ này cũng chỉ có tu vi Thoát Thai Cảnh, nhưng một trận huyết chiến ở Thánh Thành đã giết một hai trăm luyện khí sĩ yêu tộc, trong đó còn có luyện khí sĩ Khai Luân Cảnh. Đệ tử Thoát Thai Cảnh của Kiếm Môn ta ai có bản lĩnh đó? Gần đây lại có tin tới rằng Long Nhạc này từ Thánh Thành trở về Cô Hà Thành, đi tới đâu chém tướng tới đó, đã có năm mươi tám cao thủ Khai Luân Cảnh chết dưới tay hắn rồi.
Tám vị đường chủ thất thanh:
– Thoát Thai Cảnh giết Khai Luân Cảnh? Sao có thể?
– Trưởng lão đùa phải không? Một trận đồ sát một hai trăm luyện khí sĩ, hơn nữa còn là luyện khí sĩ yêu tộc, ngay cả long tộc cũng không thể làm được.
– Không sai, sẽ rất mệt, phòng ngự cũng không thể nào không lọt giọt nước nào. Trừ phi bọc mình thành cái kén thì mới chặn được phần lớn công kích. Đối mặt với công kích dạng âm hay hồn thì bất lực, chỉ cần có vài luyện khí sĩ tinh thông “âm công, hồn công” là có thể phá vỡ tầng phòng ngự của hắn.
– Một hai trăm luyện khí sĩ đâu có dễ dàng? Nhiều vết thương nhỏ sẽ thành vết thương lớn, chắc chắn sẽ chết! Chắc chắn yêu tộc nói khoác!
– Chắc chắn là vậy! Khoảng cách giữa Thoát Thai Cảnh và Khai Luân Cảnh rất lớn, ngoài Ngũ Hành linh thể ra chắc không ai có thể khiêu chiến vượt cấp được! Cho dù là Ngũ Hành linh thể muốn thắng Khai Luân Cảnh cũng rất khó, chứ đừng nói là giết năm mươi tám cao thủ Khai Luân Cảnh!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


