– Lão đầu tử rốt cuộc muốn làm gì?
Chung Nhạc định thần lại, hỏi.
Cảnh ngộ của nhân tộc hiện nay thực sự rất nguy hiểm. Đại Hoang là nơi nhân tộc sinh sống tại đó mà còn có tôn nghiêm trên tinh cầu này. Kiếm Môn che chở cho Đại Hoang, bão táp mưa sa giờ như ngọn nến trước gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.
Cô Hồng Tử cười:
– Ta gặp ngươi chính là muốn cho ngươi biết, sau này nếu xảy ra tình huống xấu nhất thì ngươi phải sẵn sàng càng sớm càng tốt. Nếu không xảy ra đương nhiên rất tốt. Nếu xảy ra thì Cô Hà Thành sẽ trở thành nơi ở duy nhất cuối cùng của nhân tộc!
Chung Nhạc lặng lẽ gật đầu.
Ngũ Hành linh thể của Kiếm Môn xuất hiện quá muộn, các luyện khí sĩ khác thì không có thành tựu gì, trưởng thành không tới mức của cự phách, thực lực tới mức độ của trưởng lão đã là cao rồi.
Đây chính là một nỗi bi ai của Kiếm Môn, lão Kiếm Thần thời còn tráng kiện mãi không có được môn sinh thiên tư nổi trội khiến ngài không thể bồi dưỡng được người thừa kế. Đến khi già thì Ngũ Hành linh thể lần lượt xuất hiện, nhưng lúc này thì đã quá muộn rồi, muộn tới mức ngài gần như không thể thấy họ trưởng thành.
Cô Hồng Tử lẩm bẩm:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
